Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

5847. Những người chết bâng quơ


NHỮNG NGƯỜI CHẾT BÂNG QUƠ
Nguyễn Ngọc Tư 

PNTB: Lần đầu tiên “trộm” văn của Nguyễn Ngọc Tư về đăng tường nhà nên có vài nhời. Dù đã nổi tiếng, nhất là “vụ án văn Cánh đồng bất tận”, nhưng dân Bắc kỳ còn có người chưa biết đến Nguyễn Ngọc Tư, nữ nhà văn 7X, tuổi Bính Thìn, được sinh ra tận mũi Cà Mau… Riêng tôi chưa có dịp được đọc nhiều Nguyễn Ngọc Tư, nhưng hễ đọc cái nào là thích cái ấy. Chị viết cứ như chơi, cứ như đứa trẻ cầm ‘cây viết’ cào bừa lên giấy, chứ không ‘ra vẻ làm văn’, nắn nót, gọt dũa, đánh vec li con chữ… Thế mà, đọc xong cứ thấy ám ảnh, thâm thúy…
NHỮNG NGƯỜI CHẾT BÂNG QUƠ
(Tản văn: Nguyễn Ngọc Tư)
Bữa đó trời chiều mát mẻ, trên đường đón vợ về, có đứa nhỏ chạy băng ra níu đầu xe và thảng thốt kêu ba ơi ba, con nhớ ba. Tất nhiên bạn đổ quạu xô nó ra, nạt ê mầy tính móc túi hả mậy. Tất nhiên đứa nhỏ tiu ngỉu tẽn tò bỏ đi. Chỉ là vụ nhầm lẫn mười mươi, đời này thiếu gì người giống người. Nhưng vợ bạn giàu tưởng tượng và mơ mộng, bắt đầu vẽ nên một câu chuyện vu vơ nhưng sẽ làm bạn mệt phờ, bởi một ý nghĩ quá sức quá sức ngớ ngẩn, biết đâu là con bạn thật.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

5830. Bạn tôi

CHUYỆN CỦA BẠN TÔI
Tản văn: Nguyễn Ngọc Dương /PNTB

Bạn tôi, người khá giả thì ít, nhưng người nghèo khó thì nhiều. Trịnh thuộc loại này. Tiếng là rất thân nhau, nhưng gần một năm nay mới thấy lão đến chơi. Cũng vì nhà ở xa, cách nhau hơn 40 cây số. Lão ở thị trấn huyện lỵ, còn tôi ở thành phố. Gặp nhau, chuyện thì rôm, chỉ xin kể lại vài chi tiết trong những câu chuyện của lão hôm nay.

Thứ Tư, 11 tháng 7, 2018

5813. Kể thêm về khoai lang


Kể thêm về khoai lang
Tác giả: Nguyễn Thông

Trong bài trước, thấy tôi viết “thời của khoai lang”, mấy ông bạn cùng độ tuổi từng sống những năm tháng ấy gật gù, ừ nhỉ, chúng mình không có khoai lang chắc đói rã họng. Một ông còn bảo tao có ý kiến, hôm nào bọn ta về quê, ra ủy ban xã thưa với chính quyền rằng xã ta chưa có tượng đài gì, vậy kiếm hòn đá hoa cương sắc đỏ to, mời nhà điêu khắc nổi tiếng về tạc một tượng củ khoai lang thật to, đặt ngay giữa sân đình làng đang xây dựng, sẽ ý nghĩa bao nhiêu. 

Biết là bác ấy nói đùa nhưng thấy cũng có lý. Thời bé, chả từng nghe mãi người nhớn răn dạy nhắc nhở “được mùa chớ phụ ngô khoai/đến khi thất bát lấy ai bạn cùng”. Nay cũng có khi từng đi nhà hàng khách sạn, được nếm mùi sơn hào hải vị, vậy mà mùi khoai nướng hoặc hình ảnh rổ khoai lang luộc bốc khói lúc bụng đói cồn cào vẫn không thể nào quên. Mà nói chi xa xôi, những năm thập niên 1980 - 1990, người ta đói vàng mắt nhưng vẫn tự trào, đùa nhau, tự nhận mình thuộc tầng lớp “khoái ăn sang”, mới nghe thì toát lên sự hãnh diện lắm, nào có mấy ai hiểu ra, lộn ngược, đảo lại thành “sáng ăn khoai”. 

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2018

5810.Anh Hờ Hờ


Anh Hờ Hờ
Tản văn của Nguyễn Quang Lập



(PNTB): Đọc Nguyễn Quang Lập tỉnh cả người
--------------------
Sáng nay hết tiền, lò dò ra cột rút tiền, vừa đẩy cửa cabin ATM thì gặp ngay một người đàn bà chừng năm mươi tuổi. Chị nhìn mình cười cười, nói, chào nhà văn rồi cúi mặt bỏ đi. Nhìn mặt hơi quen quen nhưng không nhớ ra là ai, nghĩ bụng chắc là một blogger nào đó. Đỗ Trung Quân vẫn hay trêu mình, bác Lập có cả một trung đoàn fans hâm mộ tiền mãn kinh, đi đâu cũng gặp, ngồi đâu cũng gặp. Hi hi, nghĩ bụng chắc chị này cũng vậy. Về tới nhà mới nhớ ra đó là vợ anh Hờ Hờ. Ủa, vợ chồng anh Hờ Hờ vào Sài Gòn khi nào nhỉ?

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

5773. BÉ HOÀNG SA VÀ ĐÔI DÉP MÀU HỒNG


BÉ HOÀNG SA  ĐÔI DÉP MÀU HỒNG

Nguyễn Thị Kim Thoa: Nhân vụ Bác sĩ Hoàng Công Lương ở tỉnh Hòa Bình bị xử oan, tôi công bố bài này để chia sẻ cùng ông.
------------
Từ sau 1975 có nhiều ngày trở nên ồn ào, náo nhiệt. Ngày cách mạng tháng Tám, ngày thành lập nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, ngày giải phóng miền Nam, ngày thương binh liệt sĩ, ngày phụ nữ, ngày nhà báo, ngày người cao tuổi, ngày thầy thuốc, ngày HIV, ngày bệnh lao, ngày thành lập Đảng… Ngày nào cũng là ngày kỷ niệm, cũng rất quan trọng và đáng nhớ. Hội hè, kỵ chạp, cúng giỗ ăn uống ngồm ngoàm, rước xách đều như nhau cả.
Ngày 20 tháng 11, ngày nhà giáo Việt nam Xã hội chủ nghĩa có lẽ là một ngày rộn ràng, náo nhiệt nhất trong năm. Trên các nẻo đường từ thành phố đến thôn xóm làng quê, học sinh, sinh viên các cấp kể cả phụ huynh, từng người, từng nhóm, từng đoàn lũ lượt đi bộ, đèo xe cặp đôi, cặp ba, hàng dọc hàng ngang tìm đến nhà thầy cô để tặng hoa tặng quà.

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2018

5761. Điều Còn Lại

ĐIỀU CÒN LẠI
Tản văn: Nguyễn Ngọc Dương

Khi tỉnh Lào Cai tái lập - 1991, tôi được biết đến Nguyễn Văn Công (Văn Công), một trong những “ngôi sao” của làng báo ở tỉnh. Hơn bốn chục tuổi, thân hình vạm vỡ, da dẻ hồng hào, đôi mắt sáng, lông mày rậm và luôn thường trực nụ cười trên môi như thể không có lúc nào để buồn.
Thời kỳ Tỉnh mới tái lập, vạn sự còn “trứng nước”, thị xã tỉnh lỵ chưa hình thành, trụ sở Báo Lào Cai chưa có, đang còn ở nhờ mấy gian nhà tranh tre nứa lá, những nhà báo thực sự tác nghiệp như Văn Công chỉ đếm trên đầu ngón tay… Trong bối cảnh đó, anh là một trong những cây bút xông xáo khắp các hang cùng ngõ hẻm, góp phần làm cho diện mạo tờ báo của Tỉnh ngay từ khi mới tái lập đã xứng đáng là tờ báo số một ở địa phương. Lúc đó tôi công tác ở một cơ quan của Tỉnh ủy, nhưng thỉnh thoảng có bài viết với tư cách cộng tác viên của Báo, nên quen biết Văn Công. Dần dần quý mến anh, đơn giản bởi tính cách trung thực và khiêm nhường. Công không biết nịnh, không biết “làm hàng” với cấp trên cũng như bè bạn. Anh sống như chính mình từ thủa cha sinh mẹ đẻ....

Thứ Hai, 14 tháng 5, 2018

5756. MỘT LẦN NGƯỢC NÚI…

MỘT LẦN NGƯỢC NÚI…
Nguyễn Ngọc Dương /PNTB

LCĐT - Một lần, tôi và người bạn đồng hành lên một xã vùng cao trên tuyến đường nông thôn mới. Vừa đi vừa chụp ảnh hai bên đường. Khoảng 30 phút sau thì đặt chân tới một thôn nằm chót vót trên đỉnh núi. Không biết ở độ cao nào nhưng thấy trời mát dịu, không khí trong lành.
Gặp một chàng trai dân tộc Dao đỏ. “Hai ông đi đâu đấy?”- chàng trai hỏi. “Chúng tớ muốn lên cao nữa để nhìn thấy cái “mâm xôi” ruộng bậc thang kia”. “Ồ, thế thì đi theo cháu lên trên ấy”. Thấy hai người ngần ngại, chàng trai biết ý, bảo: “Có đường bê tông, xe máy lên được mà”. Nghĩ bụng, bây giờ được leo núi bằng xe máy, ngày xưa ai mà dám mơ. Thế rồi chàng trai kia chạy trước, hai chúng tôi bám theo.

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

5747. MINH ƠI!

MINH ƠI! 
Tản văn của Trần Kỳ Trung

PNTB: Tôi đã đọc bài này ngay sau khi nhận được quà tặng tập Tản văn Nhớ, Thương…và Hội An của Nhà văn Trần Kỳ Trung. Vẫn chỉ là một con người khi ai cũng gọi anh ta là “Thằng Minh Khùng”, thì trong con mắt tác giả là “Thằng Minh Tử tế” (một góc nhìn khác người: Nhân văn). Chữ “khùng” của người Hội An có vẻ gần giống với những chữ “hâm”, “gàn”… gì đó ở ngoài Bắc. Cái tốt, cái tử tế đã trở thành hiện tượng cá biệt, thậm chí “dị biệt” thì xã hội sẽ như thế nào nhỉ?...
Con không phải là người lãnh đạo, chuyên lên truyền hình khoe giọng, càng không phải là đại gia thích phô phang giàu có, cũng không phải nhà văn, nhà thơ… lúc nào cũng tự hào viết thiên kinh, vạn quyển… mà đơn giản con, người Hội An, vẫn gọi: “Thằng Minh khùng”. Hỏi bất cứ người Hội An nào trong phố cổ, họ đều biết con. Riêng chú, chú không gọi con là “Thằng Minh khùng” mà chú gọi con “Thằng Minh tử tế”.

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2018

5741. BÙI VĂN BỒNG - ÁNG CỎ BỒNG LẺ LOI ĐI MUÔN DẶM XA RỒI TIỄN BÙI VĂN BỒNG VIỄN DU

BÙI VĂN BỒNG - ÁNG CỎ BỒNG LẺ LOI ĐI MUÔN DẶM XA RỒI
TIỄN BÙI VĂN BỒNG VIỄN DU
Lâm Khang
Đại tá, Nhà văn, nhà báo
Bùi Văn Bồng

Sáng nay, 5/4/2018, một nhóm thân hữu Hà Nội khởi hành từ sớm về Xứ Thanh để tiễn biệt Đại tá, Nhà văn, Nhà báo, Thi sĩ Bùi Văn Bồng đi vào cuộc viễn du mới, và là cuộc viễn du cuối cùng của ông.
Nhà văn Phạm Thành, người đồng châu quận, đồng môn với Đại tá Bồng rời khỏi nhà, khi mà có đến nửa tá nhân viên canh cửa suốt đêm qua và xông ra ngăn bước anh. Anh phải nói với đám lính này rằng: Báo cáo ngay với sếp của mày, hôm nay Phạm Thành về quê. Lập tức, thông tin này được báo cáo sếp an ninh. Chỉ vài phút sau, sếp phó của họ đã đi xe máy đến nhà Phạm Thành và đưa ra điểm đón xe đi Thanh Hóa.
Không được may mắn như Phạm Thành, nhà văn Nguyên Bình, con gái Tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cũng bị canh cửa cả đêm trước. Sáng sớm, chị bước ra khỏi nhà đã bị chặn lại. Chị cho biết: Bảo nó là đi đám tang, nếu tốt thì đưa đến chỗ có xe đón. Lúc đầu nó đồng ý, lấy xe máy và mũ bảo hiểm cho mình, nó chở đi. Đã ngồi lên xe rồi nhưng một lúc sau, có tên khác ra cản. Nó bảo cấp trên không đồng ý. Mình bảo nó không cho đi đám tang là vi phạm pháp luật và bất nhân. Nhưng chúng nó trơ mặt ra, cứ viện cớ là lính thì phải theo cấp trên. Và thế là nữ sĩ Nguyên Bình đành phải ở nhà...

Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018

5710. VỀ CÁI SỰ ĂN

VỀ CÁI SỰ ĂN
Tản văn của Nguyễn Ngọc Dương 


Có lẽ không có từ nào trong tiếng Việt lại có nghĩa phong phú như từ ĂN. Thực ra, ăn với nghĩa chung nhất chỉ là động tác nhai và nuốt. Nhưng từ ăn được ghép với nhiều từ khác để phản ánh những nét nghĩa khác nhau thì mất gần hết một mục nguyên âm “Ă” trong cuốn Từ điển tiếng Việt. Nào là ăn giỗ, ăn tết, ăn bám, ăn chặn, ăn báo cô, ăn bẩn, ăn của đút; nào là ăn chẹt, ăn chay, ăn độn, ăn đất, ăn cướp; nào là ăn hại, ăn kiêng, ăn dè..., nhiều lắm. Tuy nhiên trong bài này, người viết chỉ nói về cái sự ăn với nghĩa gốc của nó.

Chủ Nhật, 28 tháng 1, 2018

5688. VỀ THĂM CÂY MUỖM

Về thăm cây muỗm
Tản văn của Nguyễn Ngọc Dương/ PNTB

Năm 1965, gia đình tôi đi khai hoang, lập quê mới ở xã Phong Niên, huyện Bảo Thắng (Lào Cai). Bốn năm đầu, có 3 lần làm nhà ở 3 vị trí khác nhau. Lần cuối là ngôi nhà 3 gian, cột chôn chống nóc, mái tranh, vách nứa được dựng ở một dệ đồi hình mui rùa. Tất cả 10 cái cột đều làm bằng cây lõi thọ, tuy xù xì nhưng độ bền cao, chôn xuống đất không bị mối mọt… Theo như quan sát bằng mắt thường của tôi thì đây là một vị trí “đắc địa”. Phía sau nhà cao dần lên là một đồi chè, hai bên và phía trước thấp dần xuống là một tràn ruộng nước mới khai hoang, không gian thoáng đãng, hướng Đông - Nam, nhìn về quê gốc Hải Phòng. Vị trí quả đồi nằm song song và cách con đường số 4 khoảng sáu bẩy mươi mét về phía bên phải. Con đường này năm 1968 - 1969 do quân đội Trung Quốc giúp nâng cấp, nên đổi tên là đường “hữu nghị 7”. Mười năm sau đó, khi cần “cho VN bài học,”, ông Đặng Tiểu Bình đã có sẵn đường cho bộ binh tiến sâu vào ba bốn chục km.  Sau “trận đòn” đó, đường “Hữu nghị 7” được đổi tên là “Quốc lộ 70”, nối từ ngã ba Bản Phiệt (Lào Cai) đến ngã ba Đoan Hùng (Phú Thọ), đi qua địa phận tỉnh Yên Bái với độ dài 185 km.

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

5684. Đi Vân Đình chén thịt chó

 Đi Vân Đình chén thịt chó
Nguyễn Xuân Diện
(Nguyễn Ngọc Dương/ PNTB): Họa sỹ Phan Kế An sinh năm 1923 vừa ra đi hồi 10h13 ngày 21/1/2018. Tôi có vinh dự được gặp, ăn cơm cùng Họa sỹ một lần ở số 8 Chu Văn An (HN) trong một dịp Hội nghị Văn nghệ toàn quốc mười mấy năm trước. Ăn xong Họa sỹ định đi xe ôm về, nhưng tôi đã xin được đưa ông về bằng xe cơ quan đi công tác. Ông có nhắc đến thời kháng chiến 9 năm có sáng tác ở Lào Cai và hẹn có dịp sẽ quay lại thăm Lào Cai, nhưng nay thì ông đã đi xa...Vô cùng thương tiếc ông, một họa sỹ đầy tài năng. Cầu nguyện cho hương hồn ông mau siêu thoát miền cực lạc. 
(NXD) - Thương tiếc vĩnh biệt Họa sĩ Phan Kế An, xin đăng lại bài viết về một chuyến du hý cùng ông về Vân Đình chén bữa thịt chó, 10 năm trước đây.
Du hý - 2008: ĐI VÂN ĐÌNH, CHÉN THỊT CHÓ
Nguyễn Xuân Diện
Hôm nay, không hiểu tại thời tiết, hay tại làm sao mà nhà thơ Vân Đình Hùng nổi hứng mời tôi về quê ông chơi. 8 giờ 30 mới gọi, hẹn 10 giờ 30 xe đến đón tôi tận cổng cơ quan để đi Vân Đình. Nhà thơ nói sẽ đi Vân Đình ăn một bữa thịt chó xong là về luôn. Đấy! Văn nghệ sĩ cũng khác người thường lắm!
10 giờ 30 xe đậu trước cửa đón tôi. Trên xe đã thấy có họa sĩ lão thành Phan Kế An, NSƯT Xuân Ba, nhà thơ Vân Đình Hùng, nhà doanh nghiệp Phùng Thanh Lịch và bà Lưu Nga.

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

5489. SƠN ĐOÒNG

SƠN ĐOÒNG
Tùy bút CHU VĂN SƠN
PNTB: Một Tùy bút cực hay !
1. Báu vật và huyền thoại
Là xứ sở đá vôi, nên nước Việt cũng là xứ sở hang động. Tỏ mờ trong mỗi lòng Việt hẳn đều có những bóng hình hang động được gieo cấy từ đời não đời nào. Không Từ Thức, Mắt Rồng (Thanh Hóa), thì cũng Tràng An, Tam Cốc, Bích Động (Ninh Bình), Cắc Cớ, Hương Tích (Hà Tây). Chẳng Đầu Gỗ, Thiên Cung, Sửng Sốt (Quảng Ninh), thì cũng Nhị Thanh, Tam Thanh (Lạng Sơn). Chả Pác Bó, Ngườm Ngao (Cao Bằng), Cống Nước (Lai Châu), thì cũng Phong Nha (QuảngBình), Huyền Không (Đà Nẵng)… Lắm hang nhiều động đến thế rồi, thêm một cái nữa, liệu có làm nên khác biệt gì không ?
Nghĩ cũng lạ, ở nước này, ba tỉnh được phú cho nhiều kỳ quan đá vôi nhất đều có chữ “Bình”, chữ “Ninh” : Quảng Ninh, Ninh Bình và Quảng Bình. Chả biết những đất ấy đã thật Bình thật Ninh chưa. Bởi, chỉ cần Bình thật, Ninh thật thôi, các kỳ quan đá vôi trời cho kia sẽ biến mỗi tỉnh thành một con rồng. Là tôi nghĩ thế. Cũng mong nó đang là thế. Mà ngẫm cái sự phân phát của trời cũng rõ khéo : Quảng Ninh được suất hang động ngoài biển, Ninh Bình thì phần hang động trên đồng trũng, còn Quảng Bình nhận hang động giữa rừng sâu. Riêng cái tỉnh hẹp nhất nước, mình mẩy bỏng cát rát gió Lào lại đã được trời dành cho lượng hang động nhiều nhất nước - tính đến nay, lớn nhỏ cả thảy, sắp 500 còngì. Là một đền bù chăng ? Chả biết. Chỉ biết : nhờ số lượng hậu hĩ này mà Quảng Bình đã bỏ xa hai đồng đội của mình để nghiễm nhiên trở thành “vương quốc hang động”, “thành bang hang động”. Xài hang động nhiều đến bão hòa thế, có tìm ra thêm hang mới, chắc gì còn là chuyện hot với xứ này !

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

5116. Văn hóa chửi

Văn hóa chửi

Hà Sĩ Phu

PNTB: Ở xứ ta, ngày nay người ta bàn rất nhiều về văn hóa. Văn hóa công cộng, Văn hóa Khu dân cư, Văn hóa ẩm thực, Văn hóa công sở, Văn hóa Doanh nghiệp, Văn hóa lãnh đạo, Văn hóa đảng, Văn hóa gia đình... Có lẽ do văn hóa bây giờ có nhiều vấn đề, mà NQ của Đảng nói rằng nó ‘xuống cấp’. Phàm cái gì nó hỏng là phải nói đến nhiều.

Thế nhưng có cái Văn hóa Chửi rất tuyệt vời thì không mấy ai quan tâm. Có nhẽ chỉ có ông Hà Sỹ Phu có bài tùy bút về Văn hóa Chửi là hay đến thế. Bài này mình đã đăng từ năm 2012, rồi 2014 đăng lại trên blog này, nay xin post lên lần nữa vì năm nay là năm Con Gà mà bài viết là cái sự chửi mất Gà.

Thứ Ba, 16 tháng 8, 2016

4622. Ông Tuyên giáo

Ông Tuyên giáo

clip_image001 
Hôm nọ ông bạn rủ về quê chơi, nhân dịp chi họ ông mới xây được ngôi Nhà thờ Tổ. Sau lễ gia tiên, tất nhiên có dăm mâm để con cháu “thụ lộc”. Tửu nhập, ngôn xuất, trong không khí gia đình, họ hàng tha hồ thoải mái. Mình ngồi mâm cùng ông bạn, hai nhà giáo nghỉ hưu, một doanh nhân và ông tuyên giáo huyện, kiêm Giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng chính trị huyện. Ông bạn bảo doanh nhân:
- Hoàn thành Từ đường của chi họ hôm nay, công của Quý là rất lớn. Anh đóng góp 700 triệu lại cung tiến toàn bộ đồ thờ. Các cụ sẽ phù hộ cho doanh nghiệp của anh ngày càng phát triển…

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

4609. Đàn bà khôn quá là… đàn bà dại!

Đàn bà khôn quá là… đàn bà dại!

PhunuNews - Đàn bà không nên quá dốt, cũng không nên quá khôn, nhưng đàn bà muốn được hạnh phúc thì nên giả vờ “dốt”!
Có lần, tôi hỏi anh người yêu “Có phải đàn ông luôn thích đàn bà ngu?” Anh người yêu tôi trả lời “Chỉ có đàn ông ngu mới thích đàn bà ngu!”. Đó là lời nhận định từ một người đàn ông mà tôi vô cùng ngưỡng mộ về trí tuệ, vì thế tôi tạm tin rằng “đàn ông không thích đàn bà dốt”.

Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

4214. Nguyễn Quang Lập - Một chút Ái Vân

Một chút Ái Vân

Tản văn của Nguyễn Quang Lập
(Nhân đọc tự truyện Để gió cuốn đi)
Thời trai trẻ tôi là fan cuồng của Ái Vân, và say mê chị từ thuở 17 cho tới tận bây giờ. Tôi đọc tất tần tật những gì viết về chị cùng một núi giai thoại về chị và đinh ninh mình đã hiểu Ái Vân đến tận đáy. Mãi khi đọc hết cuốn tự truyện Để gió cuốn đi của Ái Vân, tôi mới nhận ra những gi mình tưởng là biết về chị, thì ra không phải.

Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

4168. Sài Gòn Giải phóng tôi

Sài Gòn giải phóng tôi

Nguyễn Quang Lập/ Thứ Bảy, ngày 30.4.16



Mãi tới ngày 30 tháng 4 năm 1975 tôi mới biết thế nào là ngày sinh nhật. Quê tôi người ta chỉ quan tâm tới ngày chết, ngày sinh nhật là cái gì rất phù phiếm. Ngày sinh của tôi ngủ yên trong học bạ, chỉ được nhắc đến mỗi kì chuyển cấp. Từ thuở bé con đến năm 19 tuổi chẳng có ai nhắc tôi ngày sinh nhật, tôi cũng chẳng quan tâm. Đúng ngày “non sông thu về một mối” tôi đang học Bách Khoa Hà Nội, cô giáo dạy toán xác suất đã cho hay đó cũng là ngày sinh nhật của tôi. Thật không ngờ. Tôi vui mừng đến độ muốn bay vào Sài Gòn ngay lập tức, để cùng Sài Gòn tận hưởng “Ngày trọng đại”.

Thứ Sáu, 29 tháng 4, 2016

4161. Hạt muối xưa còn mặn đến bây giờ

Hạt muối xưa còn mặn đến bây giờ


Tôi chả biết người ở nước khác thế nào, có được đi đâu mà biết, nhưng người dân nước mình, như tôi chứng kiến, thì hiểu có tính lo xa.

Thì đấy, mấy bữa nay, thiên hạ nháo nhào chuyện nước biển bị nhiễm độc, cá chết tràn bờ. Những người thông minh chợt hiểu rằng biển không chỉ cung cấp cá mà còn nhiều thứ khác, trong đó có muối. Thiếu cá thiếu tôm thì còn chịu được, chứ thiếu muối một thời gian thử xem, chỉ có nước bị phù thũng. Mặt cứ bủng ra, vàng vọt, lại chả cuống lên, coi hạt muối bằng giời.

Thứ Năm, 21 tháng 4, 2016

4138. Chuyện cậu bán hàng rong

Chuyện cậu bán hàng rong


PNTB: Mình tình cờ biết đến Nguyễn Thông khi bắt gặp trang blog của anh. Những bài tản văn anh viết về chuyện đời thường rất chân thực, cái "giọng" cũng hơi na ná giọng của mình - bênh vực người nghèo khó, ghét cường quyền, độc ác.... Đọc nhiều thì biết anh là người Hải Phòng, cùng quê, nhưng đang sống ở Sài Gòn. 
Hôm trước mình viết bài Chuyện người bán rau rừng, là một chị người dân tộc bán rau rớn rong trên phố. Nay thấy Nguyễn thông có bài Chuyện người bán hàng rong, sao mà motiv giống nhau đến thế? Mình cam đoan Nguyễn Thông không biết mình là ai và càng không biết đến bài của mình viết, vì trang của mình làm sao bằng trang của nhà báo Nguyễn Thông nổi tiếng. Nhưng cứ thử đọc hai bài viết mà bịt tên đi, chắc nhiều người tưởng là của cùng tác giả. Có lẽ do đồng cảm, hay xuất xứ cùng một quê, có những nét tương đồng? Dù sao, mình rất cảm tình và hay đăng lại bài của Nguyễn Thông ...