Hiển thị các bài đăng có nhãn . Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn . Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

5806. Hạ Đình Nguyên – Jean Paul Sartre của Việt Nam

Hạ Đình Nguyên – Jean Paul Sartre của Việt Nam
Tác giả: Lê Phú Khải Ngày 4/7/2018

(PNTB): Một bài ghi chép đọc trào nước mắt. Được biết, ông Hạ Đình Nguyên đã từ trần vào 02 h 10 ngày hôm nay, 04 tháng 7 năm 2018. PNTB thành kính phân ưu cùng gia quyến và cầu mong linh hồn ông được siêu thoát miền cực lạc.  
.
Hạ Đình Nguyên (1943 - 2018)


Hạ Đình Nguyên sinh năm 1943 tại Quảng Nam. Trước 1975, anh là sinh viên Ban Triết của Đại học Văn khoa Sài Gòn. Tuổi trẻ căng tràn nhựa sống, đầy ước mơ và lãng mạn, như một tổ chức sinh viên thời ấy có tên là “Bừng sống”. Hạ Đình Nguyên đã đi theo tiếng gọi của lý tưởng yêu nước, mơ đến ngày đất nước thống nhất, đuổi đế quốc Mỹ ra khỏi miền Nam, xóa bỏ đi chế độ Sài Gòn tham nhũng, xóa bỏ chế độ bầu cử độc diễn không sòng phẳng của các chính khách Sài Gòn... Nguyên cùng những bạn sinh viên thời ấy hòa mình vào đoàn quân náo nhiệt bãi khóa, tuyệt thực, xuống đường biểu tình, tấn công vào hàng rào kẽm gai và cảnh sát... Anh đã trưởng thành từ phong trào sinh viên học sinh Sài Gòn một thời oanh liệt, ghi đậm dấu ấn vào lịch sử Cách mạng miền Nam trước 1975. Hạ Đình Nguyên trở thành Chủ tịch Uỷ ban hành động đấu tranh của Tổng hội Sinh viên Sài Gòn. Và, cái gì đến đã đến. Anh bị bắt đi tù Côn Đảo, đến cuối năm 1973 mới được trả tự do.

Thứ Năm, 31 tháng 5, 2018

5773. BÉ HOÀNG SA VÀ ĐÔI DÉP MÀU HỒNG


BÉ HOÀNG SA  ĐÔI DÉP MÀU HỒNG

Nguyễn Thị Kim Thoa: Nhân vụ Bác sĩ Hoàng Công Lương ở tỉnh Hòa Bình bị xử oan, tôi công bố bài này để chia sẻ cùng ông.
------------
Từ sau 1975 có nhiều ngày trở nên ồn ào, náo nhiệt. Ngày cách mạng tháng Tám, ngày thành lập nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, ngày giải phóng miền Nam, ngày thương binh liệt sĩ, ngày phụ nữ, ngày nhà báo, ngày người cao tuổi, ngày thầy thuốc, ngày HIV, ngày bệnh lao, ngày thành lập Đảng… Ngày nào cũng là ngày kỷ niệm, cũng rất quan trọng và đáng nhớ. Hội hè, kỵ chạp, cúng giỗ ăn uống ngồm ngoàm, rước xách đều như nhau cả.
Ngày 20 tháng 11, ngày nhà giáo Việt nam Xã hội chủ nghĩa có lẽ là một ngày rộn ràng, náo nhiệt nhất trong năm. Trên các nẻo đường từ thành phố đến thôn xóm làng quê, học sinh, sinh viên các cấp kể cả phụ huynh, từng người, từng nhóm, từng đoàn lũ lượt đi bộ, đèo xe cặp đôi, cặp ba, hàng dọc hàng ngang tìm đến nhà thầy cô để tặng hoa tặng quà.

Thứ Ba, 20 tháng 3, 2018

5728. ÔNG PHAN VĂN KHẢI...NHƯ TÔI ĐÃ BIẾT

ÔNG PHAN VĂN KHẢI...NHƯ TÔI ĐÃ BIẾT
Lê Phú Khải

(LTS): Trong bài có một chi tiết, nói về chuyện TT Phan Văn Khải khi qua Mỹ, gặp TT George W. Bush năm 2005, ông đã phải cầm giấy đọc. Tiếng Dân xin được bào chữa cho ông Khải: Thật ra, lúc đó ai ở vị trí của ông Phan Văn Khải cũng đều phải làm như vậy. Cũng cần lưu ý, ông Khải là lãnh đạo đầu tiên của Chính phủ Việt Nam sang thăm Mỹ kể từ khi chiến tranh chấm dứt năm 1975.
Mặc dù ông Khải là thủ tướng, là người đứng đầu chính phủ CSVN, nhưng ông là người của Bộ Chính trị, do BCT quản, ông không được quyền nói bất cứ điều gì ông nghĩ, mà chỉ nói những điều ông được phép nói, những phát biểu của ông ở Mỹ phải được BCT duyệt trước, ông phải ghi ra giấy, nếu nói sai là không còn đường quay về với đảng. Đảng “lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối” mà, làm gì có chuyện ông Khải được tự do phát biểu?!
_____
(LPK) - Mấy ngày nay, tin về nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải lâm trọng bệnh, khó lòng qua khỏi, tự dưng những kỷ niệm cũ về ông như một cuốn phim quay chậm, cứ hiện lên trong đầu tôi. Ông không phải là một nhân vật lớn hiểu theo nghĩa rộng, nhưng ít nhất, ông giữ một chức vụ lớn, Thủ tướng nước Việt đến gần 2 nhiệm kỳ (10 năm), sự chấp chính của ông có ảnh hưởng không nhỏ đến thịnh suy của đất nước trong một thời kỳ nhiều biến động của thời cuộc.

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

5722. TẠI SAO NGƯỜI DÂN ĐÀ NẴNG KHÔNG BIẾT CÓ CUỘC GIAO LƯU NÀY ?

Tại sao người dân Đà Nẵng không biết có cuộc giao lưu này?
Ghi chép của Trần Kỳ Trung

(PNTB): Đọc bài ghi chép thấy buồn mênh mang.

(TKT) - Đến tôi, một người hay chú ý đến chuyện thời sự,  tuy ở Hội An nhưng hộ khẩu ở Đà Nẵng, sinh hoạt trong Hội nhà văn thành phố Đà Nẵng… không biết chuyện này, tôi có hỏi nhiều người trong Hội VH-NT thành phố Đà Nẵng, họ cũng không biết. May cho tôi, có một anh bạn nhà báo thân thiết nhắn tin, thế là vội thu xếp để dự cuộc giao lưu, dù không được mời.
Dự từ đầu đến cuối của buổi giao lưu, tôi nhận xét, rất lâu rồi, tôi mới được dự một cuộc giao lưu cảm động như thế, lấy không ít nước mắt của người dự khán.

Thứ Sáu, 23 tháng 2, 2018

5709. Văn nghệ đầu năm: Ăn Tết thời sản

Văn nghệ đầu năm: Ăn Tết thời sản
Ghi chép của Chu Mộng Long
Kiệt tác của Francois Rabelais
và tranh minh họa của Louis Icart French
Viết về cái sự ăn mà không viết về cái sự ỉa là một thứ văn chương vô hậu. Bởi ăn và ỉa là một quan hệ biện chứng giữa đồng hóa và dị hóa. Cho nên, đại văn hào Pháp F. Rabelais đã phải cực tả chủ nghĩa anh hùng Gargantua bằng hình tượng những cục phân khổng lồ để chất vấn thứ văn hóa giáo điều Trung cổ, rằng người hùng ăn khổng lồ mà tại sao không được phép ỉa???

Ăn sung thì ỉa phải sung. Chất lượng ỉa đánh giá chất lượng ăn. Cũng như kinh tế học lấy sản phẩm đầu ra làm thước đo để nhập nguyên liệu đầu vào…

Không biết ngày xưa ông bà ta ăn Tết thế nào. Có biết chăng chỉ là trong sách vở. Mà sách vở thì chỉ có đẹp đẽ, sung túc trở lên. Đến thơ Tú Xương cũng chỉ thấy sự sung túc, vì không thấy cụ Tú mỉa mai vào sự nghèo hèn.

Thứ Sáu, 16 tháng 2, 2018

5704. Nhà thơ Trần Đăng Khoa: “Tết Tuất kể chuyện chó“

Nhà thơ Trần Đăng Khoa: “Tết Tuất kể chuyện chó“
Nhà thơ Trần Đăng Khoa
PNTB: Hai câu chuyện về chó rất hay và có ý nghĩa thật sâu sắc.
Câu chuyện thứ nhất: Chó đã cứu lão Khoa thoát chết
Chuyện này xảy ra cũng lâu rồi. Tôi nhớ chính xác là ngày 1/10/1978. Hồi đó chúng tôi đang ở mặt trận Tây Nam. Tốp phóng viên chiến trường chúng tôi chỉ có hai người. Tôi và nhà văn nổi tiếng Xuân Đức.
Chiến đấu chống quân Pol Pot quả là rất căng thẳng và mệt mỏi. Ta huấn luyện cho họ lối đánh du kích. Binh pháp ấy, Mỹ rất sợ. Giờ chúng lại dùng lối đánh ấy phản lại ta. Chúng xuất quỷ nhập thần, ẩn hiện như ma. Không thể nào lường được. Một mô đất, một bụi cây, một người nông dân hiền lành đang cày ruộng, thế mà rồi vụt cái, đã hoá ngay tên lính Pol Pot, chĩa thẳng súng vào ngực ta mà nhả đạn.

Thứ Hai, 25 tháng 12, 2017

5568. Chút bâng khuâng Noel

Chút bâng khuâng Noel
Đức Hồng y Phạm Đình Tụng
Lời chủ trang blog Nguyễn Thông
Đạo Thiên Chúa ở xứ ta, ngoài bề dày lịch sử, còn để lại nhiều ấn tượng sâu sắc, chẳng hạn những ngôi nhà thờ luôn là điểm nhấn kiến trúc đẹp nhất, hoành tráng nhất của một vùng, những đức cha thông tuệ, đẹp cả phần đạo lẫn đời, những quần cư xứ đạo yên bình gắn bó. Bài viết này của bạn tôi, nhà báo Xuân Ba, nói đến 2 vị chủ chăn cộng đồng chiên Việt là đức Hồng y Phạm Đình Tụng và Đức Tổng giám mục Nguyễn Văn Sang. Hai cụ đã về nước Chúa nhưng bóng dáng, tâm hồn vẫn như còn quanh quẩn đâu đây. 
Đêm nay Noel, bạn đi rước lễ, bạn đi chơi xong, về đọc bài này, để biết thêm dưới bàn thờ Chúa có những con người thật đáng kính. (Blog Nguyễn Thông)
Chút bâng khuâng Noel

XUÂN BA

1. Bao năm làm cư dân gần Nhà Thờ Lớn Hà thành mà thứ trần phàm như mình chả thấy có điều chi sốt mến hay rung động với nơi chúa ngự được coi là lớn nhất trời Nam?
Năm đã lâu lần ấy vào thăm ông bạn Trần An Duyệt (Đài truyền hình Trung ương) mắc bệnh trọng. Buồng bệnh nhà thương Phủ Doãn hồi ấy hình như khởi sự cho việc điều trị theo yêu cầu nên ông bạn tôi được nằm tại một phòng khá là tiện nghi. An Duyệt không nằm một mình. Giường bên là một cụ già người manh mảnh khuôn mặt nhẹ nhõm... Không biết bệnh chi mà cụ lúc nào cũng thường trực nụ cười hom hóm. Cuối buổi thăm, An Duyệt bỗng "à quên" rồi vui vẻ giới thiệu tôi với vị khách cùng buồng. Có lẽ do thời gian nằm viện cũng lâu lâu với nhau. Có thể giữa cụ với An Duyệt có mối quan hệ thân gần, hoặc giả tính tình An Duyệt vốn vui vẻ xởi lởi ai cũng dễ gần thì cung cách giới thiệu của An Duyệt mới có thể thân mật nhưng vẫn chả giảm đi phân nào sự kính trọng như thế.

Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017

5657. Chuyện năm 1972

Chuyện năm 1972
Nguyễn Thông
Một góc phố Hà Nội 1972. Ảnh trên mạng
Đến thời điểm này, năm 2017, thì chuyện năm 1972 đã lùi xa gần nửa thế kỷ, chính xác là 45 năm. Nhưng đó là thứ dấu mốc lịch sử âm thầm mà dữ dội.
Miền Bắc 1972. Tôi biên ra những điều chính tôi biết và còn nhớ ở miền Bắc, chứ không biết miền Nam năm ấy thế nào. Tới năm 1972, cuộc chiến tranh kéo dài, chỉ thiếu 2 năm nữa thì tròn 2 thập niên, đã làm cho cả dân tộc mệt mỏi. Sự chán chường hằn lên mỗi khuôn mặt người. Bi thảm như chiến tranh. Thế hệ chúng tôi tuổi giao thời trẻ con-người lớn vào đúng khoảng này.
Miền Bắc, từ đầu năm 1969 Mỹ tạm ngưng ném bom. Đánh mãi nó cũng chán. Dân đuối lắm rồi. Chỉ có đảng còn hăng, vì vậy người dân vẫn không có hòa bình. Vừa lo “tất cả cho tiền tuyến”, đưa người, vũ khí, lương thực vào Nam, vừa chuẩn bị đề phòng Mỹ đánh trở lại. Những cái hầm chữ A, hố phòng không cá nhân ven đường vẫn được giữ nguyên, tu bổ, bồi đắp cho dày hoặc nạo vét thường xuyên. Bộ đội tên lửa trận địa Mả Đò gần nhà tôi vẫn luyện tập hằng ngày, hú còi báo động liên tục. Đêm đêm xe bánh xích chạy rầm rầm.

Thứ Bảy, 18 tháng 11, 2017

5618. “BẠN” LÁNG GIỀNG

“BẠN” LÁNG GIỀNG
Truyện ký: Nguyễn Ngọc Dương/PNTB

“Cô bạn” này là một con Mèo Khoang. Nhà nó trong cùng dãy phố, cách nhà mình 3 nhà. Hàng ngày cứ khoảng 5 giờ sáng mình dậy tập thể dục là Khoang đứng ngoài hiên bắc chân lên cửa kính vừa cào vừa “meo meo” đòi vào. Mình ra hé cửa, nó tọt nhanh vào nhà, đi loanh quanh phòng khách, bước lên cầu thang rồi lại xuống, nhẩy lên kệ ti vi nằm…. Có lúc nó xuống quấn vào chân mình. Cứ như định nói gì nhưng “bất đồng ngôn ngữ” nên mình chả hiểu.

Thứ Bảy, 4 tháng 11, 2017

5596. 100 NĂM CÁCH MẠNG THÁNG MƯỜI

100 NĂM CÁCH MẠNG THÁNG MƯỜI (7/11/1917 – 7/11/2017)
Lê Phú Khải (Nguồn từ Văn Việt)
Tác giả và các bạn Nga 1991

Mạc Văn Trang: Bài dài nhưng rất lý thú. Những ai "bảo hoàng hơn vua" càng nên đọc bài này.
I. Những gì mắt thấy tai nghe
May mắn cho người viết là được có mặt ở Liên Xô đầu năm 1991 trong một chuyến đi “công tác” được chứng kiến tận mắt, nghe tận tai, do các bạn Nga trong ban Tiếng Việt của Đài Phát thanh đối ngoại Liên Xô nói tiếng Việt rất thạo, nói về tình hình Liên Xô lúc đó. Tức tình hình Liên Xô lúc gây cấn nhất và chỉ vài tháng sau, Liên Xô tan rã. Sở dĩ tôi đặt chữ “công tác” trong dấu nháy (“ ”) vì thực chất là đi chơi, nói đi công tác để cho oai mà thôi (!) hai nước với danh nghĩa trao đổi phóng viên, hàng năm có những cuộc giao lưu. Lúc vui vẻ thì người ta đi hết rồi, nay mới đến lượt tôi, kẻ thường trú tận mãi đồng bằng Sông Cửu Long xa xôi.

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

5564. TÙY BÚT VỀ THƠ

TÙY BÚT VỀ THƠ
PNTB

Nói đến THƠ thì mình “ngoại đạo”. Phát một câu thế cho vuông. Thế nhưng không có nghĩa là mình mù tịt về Thơ. Cũng cảm nhận được thơ hay và thơ dở. Loại dở thì có nhiều cách gọi khác nhau. Ví dụ nhà thơ Trần Đăng Khoa có lần viết: “Nhiều người bảo bây giờ lắm thơ quá, đất nước mình “lạm phát” thơ. Nhưng không phải. Thơ đúng là thơ, tức thơ hay vẫn hiếm. Có chăng chỉ nhiều VĂN VẦN hay VÈ mà người ta cứ ngộ nhận là thơ…”.
Trong bài: “Bộ Y tế nên có thuốc đặc tri cai thơ”, Trần Đăng Khoa viết: “Nhà văn nổi tiếng Nguyễn Khắc Trường, tác giả của cuốn tiểu thuyết lừng danh “Mảnh đất lắm người nhiều ma” bảo: “Nhà nhà làm thơ – Người người làm thơ – Vè nhất định thắng – Thơ nhất định thua”. Mình nghĩ, chắc không phải anh Trường chê vè, vè cũng có giá trị của nó, nếu nó có ích cho cuộc sống. Chắc anh muốn nói không nên đánh lộn vè với thơ, vì thơ phải “đau” đời như đau đẻ, có khi cả tháng, cả năm mới ra được một câu, một bài, còn vè một ngày viết cả trăm câu. Cứ có trình độ tuyên truyền (tuyên giáo) là làm được vè…

Thứ Ba, 3 tháng 10, 2017

5549. Nhà thơ Hữu Loan: Kể chuyện bố mẹ vợ bị hành quyết trong CCRĐ

Nhà thơ Hữu Loan: 
KỂ CHUYỆN BỐ MẸ VỢ BỊ HÀNH QUYẾT TRONG CẢI CÁCH RUỘNG ĐẤT

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, hồi nhỏ không có cơ may cắp sách đến trường như bọn trẻ cùng trang lứa, chỉ được cha dạy cho dăm chữ bữa có bữa không ở nhà. Cha tôi tuy là tá điền nhưng tư chất lại thông minh hơn người. Lên trung học, theo ban thành chung tôi cũng học tại Thanh Hóa, không có tiền ra Huế hoặc Hà Nội học. Đến năm 1938 – lúc đó tôi cũng đã 22 tuổi – Tôi ra Hà Nội thi tú tài, để chứng tỏ rằng con nhà nghèo cũng thi đỗ đạt như ai. Tuyệt nhiên tôi không có ý định dấn thân vào chốn quan trường. Ai cũng biết thi tú tài thời Pháp rất khó khăn. Số người đậu trong kỳ thi đó rất hiếm, hiếm đến nỗi 5-6 chục năm sau những người cùng thời còn nhớ tên những người đậu khóa ấy, trong đó có Nguyễn Đình Thi , Hồ Trọng Gin, Trịnh văn Xuấn , Đỗ Thiện và …tôi – Nguyễn Hữu Loan.
Với mảnh tú tài Tây trong tay, tôi rời quê nhà lên Thanh Hóa để dạy học. Nhãn mác con nhà nghèo học giỏi của tôi được bà tham Kỳ chú ý, mời về nhà dạy cho hai cậu con trai. Tên thật của bà tham Kỳ là Đái thị Ngọc Chất, bà là vợ của của ông Lê Đỗ Kỳ, tổng thanh tra canh nông Đông Dương, sau này đắc cử dân biểu quốc hội khóa đầu tiên. Ở Thanh Hóa, Bà tham Kỳ có một cửa hàng bán vải và sách báo, tôi thường ghé lại xem và mua sách, nhờ vậy mới được bà để mắt tới.Bà tham Kỳ là một người hiền lành, tốt bụng, đối xử với tôi rất tốt, coi tôi chẳng khác như người nhà.

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

5545. Nhà văn Nguyễn Tuân chiêu đãi giáo sư Trần Đức Thảo một chầu hát cô đầu chui ở ATK

NHÀ VĂN NGUYỄN TUÂN CHIÊU ĐÃI GIÁO SƯ TRẦN ĐỨC THẢO MỘT CHẦU HÁT CÔ ĐẦU CHUI Ở ATK
Ảnh minh họa

PNTB: Một bài viết hay, xúc động.
Trần Đức Thảo và đêm hát cô đầu chui ở ATK
Thời gian sống ở ATK, tôi (Trần Đức Thảo) bị sai khiến làm mấy việc vơ vẩn như ngồi dịch những tài liệu cũ kỹ, mà rồi sau chẳng dùng được vào việc gì! Hoặc là theo chân mấy phái đoàn Trung ương đi thanh tra này nọ với vai trò của một cây cảnh: đi tới đâu cũng được giới thiệu là trí thức ở bên Tây mới về tham gia cách mạng! Rồi được vỗ tay, hoan hô. Chứ chẳng làm được một việc gì hữu ích cả!
– Sống như thế thì tẻ nhạt quá, làm sao bác chịu nổi?
– Ấy trong quãng thời gian sống ở bên lề chính trị như thế không hẳn là tẻ nhạt đâu. Thỉnh thoảng cũng có những giây phút rất thú vị, rất vui. Bởi sống ở hậu phương thời kháng chiến, luôn luôn được chứng kiến những ngang trái xảy ra thật là bất ngờ, làm bật cười, cười đến chảy nước mắt. Trong cách mạng mà cũng có lúc ăn chơi lén lút, đáng ghi nhớ về cái “thời bao cấp” ấy. Những thú vui chui lén như vậy cũng làm cho mình phải suy nghĩ, tìm hiểu hiện tượng cách mạng và những khát vọng của con người…

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

5528. Ghi chép ở Đồng Tâm: Niềm tin đã mất

Ghi chép ở Đồng Tâm: Niềm tin đã mất
Nguyễn Đình Ấm
Cổng làng Hoành, Đồng Tâm.

Sau những ngày “nước sôi, lửa bỏng” vụ Công an Hà Nội và sĩ quan Bộ Quốc phòng hành hung bắt cóc cụ Kình và một số dân làng dẫn đến dân cầm giữ 38 cán bộ, chiến sĩ CSCĐ rồi rào làng như thời chiến… chúng tôi về Đồng Tâm.
Từ tỉnh lộ 429 rẽ vào thôn Hoành theo GPS chỉ dẫn hỏi thăm một phụ nữ nhà bên vệ đường, lúc đầu chị tỏ ra nghi ngờ nhưng sau khi quan sát và hỏi vào nhà ai, chúng tôi nói vào nhà cụ Kình thì chị bảo:
- Cứ theo đường này, rẽ đường kia… không hỏi ai nữa. Nay ở đây nhiều an ninh chìm.
Thôn Hoành không còn mấy dấu vết của những ngày “bi thảm”, dân rào làng như chống giặc càn. Những đống gạch đá, mảng bê tông, cây cối, đồ đạc,… chất ở các lối vào thôn nhằm ngăn cản một cuộc tấn công cơ giới đã được dẹp sang một bên.

Thứ Bảy, 26 tháng 8, 2017

5489. SƠN ĐOÒNG

SƠN ĐOÒNG
Tùy bút CHU VĂN SƠN
PNTB: Một Tùy bút cực hay !
1. Báu vật và huyền thoại
Là xứ sở đá vôi, nên nước Việt cũng là xứ sở hang động. Tỏ mờ trong mỗi lòng Việt hẳn đều có những bóng hình hang động được gieo cấy từ đời não đời nào. Không Từ Thức, Mắt Rồng (Thanh Hóa), thì cũng Tràng An, Tam Cốc, Bích Động (Ninh Bình), Cắc Cớ, Hương Tích (Hà Tây). Chẳng Đầu Gỗ, Thiên Cung, Sửng Sốt (Quảng Ninh), thì cũng Nhị Thanh, Tam Thanh (Lạng Sơn). Chả Pác Bó, Ngườm Ngao (Cao Bằng), Cống Nước (Lai Châu), thì cũng Phong Nha (QuảngBình), Huyền Không (Đà Nẵng)… Lắm hang nhiều động đến thế rồi, thêm một cái nữa, liệu có làm nên khác biệt gì không ?
Nghĩ cũng lạ, ở nước này, ba tỉnh được phú cho nhiều kỳ quan đá vôi nhất đều có chữ “Bình”, chữ “Ninh” : Quảng Ninh, Ninh Bình và Quảng Bình. Chả biết những đất ấy đã thật Bình thật Ninh chưa. Bởi, chỉ cần Bình thật, Ninh thật thôi, các kỳ quan đá vôi trời cho kia sẽ biến mỗi tỉnh thành một con rồng. Là tôi nghĩ thế. Cũng mong nó đang là thế. Mà ngẫm cái sự phân phát của trời cũng rõ khéo : Quảng Ninh được suất hang động ngoài biển, Ninh Bình thì phần hang động trên đồng trũng, còn Quảng Bình nhận hang động giữa rừng sâu. Riêng cái tỉnh hẹp nhất nước, mình mẩy bỏng cát rát gió Lào lại đã được trời dành cho lượng hang động nhiều nhất nước - tính đến nay, lớn nhỏ cả thảy, sắp 500 còngì. Là một đền bù chăng ? Chả biết. Chỉ biết : nhờ số lượng hậu hĩ này mà Quảng Bình đã bỏ xa hai đồng đội của mình để nghiễm nhiên trở thành “vương quốc hang động”, “thành bang hang động”. Xài hang động nhiều đến bão hòa thế, có tìm ra thêm hang mới, chắc gì còn là chuyện hot với xứ này !

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

5465. NGHĨA THÚC BẤT NGỜ

NGHĨA THÚC BẤT NGỜ
PNTB
Đám mây hình Thiên sứ
(Hình trên mạng)
Thượng tuần tháng Hai năm Nhâm Thân 1992 là những ngày mà thày tôi – thân phụ tôi đang hấp hối. Bệnh tình ông quá nặng, bệnh viện trả về nằm chờ về với Tổ Tiên.
Nhà tôi đang xây, mới hoàn thành phần thô, chưa lát nền, thày tôi nằm tạm trong hai gian nhà gỗ mỡ lợp bã và giấy dầu. Ở cửa bếp có một cái giếng khơi nhỏ, nhưng nước rất trong và mát. Hôm mồng 9 tháng Hai, có ông thợ đào giếng cho người hàng xóm sang tắm nhờ.
Quê ông ở Yên Bái, hoàn cảnh cũng không đến nỗi nào, nhưng ông vẫn đi làm thuê như bản năng của một người lao động chân tay. Ông kể, tôi đi bán nước chè, các con không cho đi. Chúng can không được, đá bẹp của tôi 4 cái ấm nhôm. Thế là không đi bán nước nữa, còn sức, tôi đi đào giếng thuê xa tít, bọn trẻ không có cách nào giữ được. Dù đã bẩy mươi tuổi, tôi vẫn khỏe thế này cơ mà. Vừa nói, ông vừa gồng cánh tay lên cho vợ chồng tôi xem…

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

5453. Năm ngày “cưỡi ngựa xem… nước Nga”

Năm ngày “cưỡi ngựa xem…nước Nga”
Ghi chép của Đồng Thị Chúc 
Tác giả Đồng Thị Chúc, người thứ 2 từ trái
Theo đoàn du lịch sang Nga trong chưa đầy một tuần, thì cũng chỉ là “cưỡi ngựa xem hoa”. Với thời gian ngắn ngủi ấy tôi không dám có nhận xét toàn diện về nước Nga, chỉ dành chút cảm nhận về những cảnh quan đã nhìn thấy trên những con đường, địa danh mà mình vừa đi qua.
Đoàn chúng tôi gồm 13 người, hầu hết đã “nguyên”, “cựu”, nhưng là lần đầu tiên đến thăm nước Nga. Chiếc máy bay VietnamArline cất cánh lúc 11g trưa (giờ Hà Nội), đến thủ đô Moskva vẫn còn là ban ngày, hành trình bay 9 tiếng (mùa này chênh lùi 4 tiếng). Trên chuyến bay, số khách là người Việt Nam khá đông, thành phần đa dạng, đủ nam phụ lão ấu. Thế mới biết, thế giới bây giờ, cách nhau vạn dặm, thoáng chốc đã tay bắt mặt mừng. Còn nhớ, mấy chục năm trước, khi đi du học dù chỉ cách mấy tiếng bay mà tôi cảm thấy vời vợi ngàn trùng. Lúc ấy phương tiện chưa phát triển nên nỗi mong ước gặp mặt nhiều khi da diết, vô vọng, khao khát đến cháy lòng...!

Thứ Ba, 11 tháng 7, 2017

5397. Cụ Lê Đình Kình là “thế lực thù địch”?

Cụ Lê Đình Kình là “thế lực thù địch”?

Nguyễn Đăng Quang

Tác giả Nguyễn Đăng Quang (áo đen - trái)
Cụ Lê Đình Kình quả là một con người quý hiếm. Tuy đã cao tuổi, song cụ rất minh mẫn, có trí nhớ tuyệt vời. Cụ trình bày sự việc rất súc tích, mạch lạc và dễ hiểu. Không cần nhìn sách hay đọc tài liệu, cụ trích dẫn số liệu, tư liệu, ngày tháng, nội dung văn bản thật chính xác! 
Nhận lời mời của cụ Lê Đình Kình và gia đình, tôi cùng nhà văn Nguyên Bình, nhà báo Nguyễn Đình Ấm, doanh nhân CCB Phan Trọng Khang và nhà giáo Nguyễn Tiến Dân, là 5 trong trong số hàng triệu người quan tâm và theo dõi sự kiện Đồng Tâm sau biến cố hôm 15/4/2017, cuối tuần qua đã rủ nhau về thôn Hoành, xã Đồng Tâm, thăm sức khỏe và trò chuyện với cụ Lê Đình Kình và đại gia đình, cùng nhiều bà con, người dân ở đây.
Phải có người đỡ, cụ mới ngồi dậy được để tiếp chúng tôi. Từ sau hôm được xuất viện về nhà đến nay đã gần 3 tháng, cụ vẫn chưa thể tự ngồi dậy được. Cụ phải gánh chịu vết thương quá nặng, khó tránh khỏi thương tích suốt đời, vì xương đùi trái cụ bị gẫy thành 4 đoạn, xương hông bị vỡ, được Bệnh viện Việt Đức phẫu thuật, phải nẹp một thanh kim loại dài 27 cm dọc suốt đoạn xương đùi bị dập nát với tổng cộng 11 đinh vít cố định, cộng thêm 2 đinh vít nữa để cố định chỗ xương hông bị vỡ!

Thứ Hai, 5 tháng 6, 2017

5313. Lượm lặt tiếp chuyện tại đám giỗ ông Võ Văn Kiệt (kỳ 2 & 3)

Lượm lặt tiếp chuyện tại đám giỗ ông Võ Văn Kiệt (kỳ 2 & 3)
Lưu Trọng Văn
Kỳ 2
Khi xe chở gã tới Khu Lan Anh bên sông Sài Gòn thấy ngoài cổng có nhiều xe hơi biển xanh trắng tùm lum. Hiếu Dân trong bộ đồ màu đen tới bên xe dìu GS Tương Lai tuổi 82 vào nhà. Có chú Sáu Phong đang ngồi trỏng. Hiếu Dân nói.
10g30 rồi, gã nghĩ theo như mọi lần thì ông Tư Sang không dự tiệc chắc đã tới và đã về, còn đương nhiên ông Ba Dũng theo "đúng quy trình" sẽ tới muộn hơn.
Qua một cây cầu gỗ nhỏ vào ngôi nhà thờ giữa hồ nước có sen và cá lượn bơi. Bàn thờ nghi ngút khói hương và tràn ngập hoa và vòng hoa, liếc cái, gã thấy nhiều vòng hoa đề tên, chức vụ của các bác lãnh đạo hàng đầu cũ và mới.
Gã nhớ hồi đám tang cha gã, vòng hoa nào cũng có băng rôn đề chức vụ, vai vế người viếng. Riêng vòng hoa của ông Võ Nguyên Giáp và ông Lê Quang Đạo không đề chức tước gì sất mà chỉ đề "Võ Nguyên Gíáp và vợ' và "Lê Quang Đạo và vợ" kính viếng nhà thơ... Tại sao vậy? Vì họ hiểu cha gã thích gì và ghét gì.

Chủ Nhật, 14 tháng 5, 2017

5256. Marinet

Marinet
Vũ Thư Hiên
PNTB: Đoạn hồi ký này ông Vũ Thư Hiên viết về hồi bị giam ở trại Phong Quang (thuộc huyện Bảo Thắng - nơi mình công tác). Hồi ấy cứ thấy người ta gọi Trại 1, để phân biệt với Trại 2 (cùng địa bàn huyện) ở khu vực xã Phong Hải. Trại giam Phong Quang là nơi đồi rừng thâm u giáp ranh giữa 2 xã Phong Niên và Xuân Quang, có lẽ cái tên Phong Quang ra đời từ đó. Tất nhiên, hồi ấy (1974) mình không hề biết có một nhà văn, nhà báo cao cấp của Tạp chí Cộng sản (con trai cụ Vũ Đình Huỳnh, người phục vụ, kề cận Chủ tịch Hồ Chí Minh) lại bị giam ở đây. (Hệ lụy của 'trận đánh nội bộ' với những người CS theo 'chủ nghĩa xét lại Khrushchyov (Ники́та Серге́евич Хрущёв)
(VTH) Tự nhiên nhớ đến một bạn tù hẳn đã không còn và chẳng để lại dấu vết. Nhớ và thương. Đưa mấy dòng hồi ức về con người bất hạnh ấy lên đây để các bạn của tôi biết có một người như thế đã từng sống trên trái đất.