5973. Học thuyết: "Cứ ăn đi rồi uống thuốc"
HỌC THUYẾT: CỨ
ĂN ĐI RỒI UỐNG THUỐC
Tác giả: Fb.Chu
Mộng Long
![]() |
Đương kim Giám đốc BV Nhiệt đới Trung ương - GS.TS Nguyễn Văn Kính- (Học giả nâng cao giá trị học thuyết "Cứ ăn rồi uống thuốc") |
Giám đốc
Bệnh viện Nhiệt đới trung ương rồi đến lượt Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh tuyên bố:
1) Sán lợn
không có gì nguy hiểm. Đã có phác đồ và thuốc điều trị sán lợn.
2) Không
phải ai ăn lợn gạo đều nhiễm sán lợn. Số người ăn lợn gạo bị nhiễm sán lợn luôn
ở “tỉ lệ cho phép”.
3) Suy ra,
mọi người cứ ăn lợn gạo đi rồi đến bệnh viện xét nghiệm và điều trị.
Với tam đoạn
luận trên, tôi khẳng định đó là một học thuyết, học thuyết "cứ ăn đi rồi
uống thuốc". Bởi vì với cách suy luận đó, một là nó có cơ sở lý luận vững
chắc, hai là có tính hệ thống nhất quán rút ra từ kinh nghiệm thực tiễn.
Nhưng ai sẽ
là người giữ bản quyền cái học thuyết này?
Tôi khẳng
định, không phải ông Giám đốc Bệnh viện Nhiệt đới trung ương, cũng không phải
ông Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh.
![]() |
Học giả nâng cao giá trị học thuyết "Cứ ăn rồi uống thuốc" |
Ông Nguyễn Nhân Chiến (trái) - Đương kim Bí thư tỉnh ủy Bắc Ninh.
Thời tôi còn
trẻ con, những năm xây dựng chủ nghĩa xã hội với mô hình hợp tác xã bất hủ, học
thuyết này đã thịnh hành. Đói khát triền miên, đám trẻ con chúng tôi chỉ được
ăn một bữa thịt no vào ngày 30 Tết cúng tất niên hoặc trong ngày làng cúng
Thanh minh.
Thời ấy, hợp
tác xã chỉ cho phép mỗi gia đình nuôi một con heo để ăn Tết. Nuôi từ con thứ
hai trở lên là hợp tác xã mậu dịch thu mua để bán lại cho dân. Hợp tác xã ưu
tiên bán thịt ngon cho cán bộ, gia đình có công, các gia đình bình thường thì
phải xếp hàng và may mắn thì chỉ mua được thứ thịt bầy nhầy thải ra. Một lần mẹ
tôi mua được vài lạng thịt bầy nhầy, về nhà phát hiện đó là lợn gạo, mẹ tôi
định vứt. Bác tôi, cán bộ tập kết, cản lại, bảo đừng tư duy theo lối tư sản, cứ
ăn đi rồi uống thuốc. Vậy là bác mang về nhà bác mà ăn. Sau đó cả nhà bác mặt
ai cũng nổi u trắng vằn vện trông gớm chết…
![]() |
Hình ảnh thịt lợn gạo |
Nói thêm, thời ấy, các loại bò dịch, heo dịch, gà dịch đều không
có chuyện tiêu hủy như sau này. Cứ ăn rồi uống thuốc. Học thuyết này ăn sâu vào
trong từng gia đình, từng người, kể cả những gia đình sang chảnh bị quy là đầu
óc tư sản. Đói thì tư sản cũng phải bò ra ăn bẩn mà không cần mất công nhà nước
cải tạo.
Tôi vẫn còn
ám ảnh mỗi năm vào dịp Tết, nhà làm con heo. Chiều ba mươi lấy cái đầu và nọng
heo, một ít máu heo làm tiết canh. Cúng tất niên xong, lũ trẻ chúng tôi ngồi
bóc thịt, da và xương ra gặm. Cả năm đói và thèm thịt, cứ thế ăn tộ vào đến
cứng bụng. Mẹ bảo coi chừng bội thực rồi ỉa chảy đấy. Nhưng bố bảo “cứ ăn đi
rồi uống thuốc”. Bố tôi ảnh hưởng bác tôi lúc nào không biết. Mà không ảnh
hưởng không được, vì đói quá. Thế là rạng sáng mồng một cả nhà vác đít chạy ra
đồng. Chạy không kịp thì bắn ra quần hoặc bắn ngay trong vườn. Một ngày chạy
đến vài ba lượt. Mà không chỉ nhà tôi. Cả làng chạy như chạy giặc. Quanh nhà,
quanh làng bấy giờ bốc mùi chua chua thủm thủm... trong tỉ lệ cho phép. Uống
thuốc gì nhỉ? Đơn giản là mấy cây ổi bị vặt trụi lá. Cứ vơ lá ổi non lẫn ổi già
nhai ngấu nghiến và nuốt. Sau một ngày, không biết nhờ lá ổi hay nhờ chạy nhiều
lần đến rỗng ruột mà hết chảy.
Làng tôi có
tục lệ cúng Thanh minh vào tháng ba. Làng có con bò già hay đau bệnh gì đó là
bán cho đội xẻ thịt để cúng cô hồn. Sáng người lớn đi tảo mấy cái mộ vô chủ,
trưa thì dọn mâm ra cúng và tụ tập cả làng ở sân kho đội để ăn. Bọn trẻ chúng
tôi tờ mờ sáng đã đến sân kho để xem mấy ông chọc tiết bò và xẻ thịt. Hãi nhất
là khi chọc tiết bò, khi con bò bị dao đâm vào cổ, nó rống lên, máu nó phụt ra
tung tóe, có mấy ông thi nhau hứng và uống máu sống. Khung cảnh không khác thổ
dân làm hội ăn thề chiến tranh. Họ bảo cách uống máu tươi sống này rất bổ. Bây
giờ hình dung lại, nếu là bò bệnh thì sao? Thì có lẽ vẫn theo học thuyết “cứ ăn
đi rồi uống thuốc”! Thiên đường xã hội chủ nghĩa thuốc gì chẳng có? Cứ bước ra
vườn hay ra bãi là có thuốc. Từ cỏ cây cho đến đất cát đều thành thuốc. Đến mức
bị ghẻ lở và ủ dòi (quê tôi gọi là chùm bao) bọn Tây từng bó tay, dân ta cũng
có thuốc đặc trị. Cứ cho chó liếm hay rịt đất vào đó lâu dần đến lúc nếu không
chết thì cũng khỏi!
![]() |
Da người nhiễm sán lợn. |
Bây giờ thì
nói chuyện trẻ con chúng tôi ăn Thanh minh. Không có mâm bát gì cả, trừ mâm
dành cho các quan đội và hợp tác xã được dọn riêng. Cả làng ngồi bệt xuống đất.
Trước mặt là một dãy dài lót toàn lá chuối. Thịt bò nấu với chuối cây thái nhỏ.
Độn thật nhiều chuối cây vào mới đủ cho cả làng ăn. Sau khi gõ kẻng ba hồi chín
tiếng, cả làng già trẻ gái trai ngồi xổm vào “mâm”, nhiều đứa trẻ quần rách đáy
chim lòng thòng, bướm tô hô. Cứ thế thi nhau bốc ăn. Lựa thịt bốc ăn trước.
Thường cuối cùng chỉ còn lại toàn chuối, ngốn thịt hết rồi mới thi nhau ngốn
đến chuối. Thịt bò già, toàn gân, nhai trệu trạo rồi lo nuốt nhanh vì sợ hết
phần. Nhiều đứa nuốt vội quá, miếng thịt nhùng nhoằng nuốt lỡ nửa trong nửa
ngoài cuống họng buộc phải kéo ra rồi nhai lại. Bây giờ nghĩ lại thấy gớm chết
chứ hồi đó là bình thường. Những miếng thịt nuốt vào rồi kéo ra nhùng nhoằng,
nhễ nhại rớt dãi mà vẫn bỏ vào mồm nhai lại ngon ơ. Có khi miếng thịt do rớt
dãi nhơn nhớt mà bị tuột tay rơi xuống đất vẫn phải bốc lên phủi phủi đất cát
rồi ăn vì tiếc.
![]() |
Sán lợn chui lên mắt người khi ăn phải |
Chết sao
sống vậy. Cô hồn cả năm làm ma đói nay được bữa no thì dân cũng được bữa no.
Hiển nhiên,
cuộc cúng cô hồn nào cũng để lại hậu quả là cả làng làm quân Tào Tháo... trong
tỉ lệ cho phép. Nhưng không sao, “cứ ăn rồi uống thuốc”. Đất Bình Định nhờ
những cuộc ra quân theo binh pháp Tào Tháo mà đẻ ra thứ thuốc đặc hiệu Berberin
làm vang danh xứ nẫu.
Thời đó, dân
chết đói thì ít, nhưng chết vì dịch bệnh thì nhiều, nhưng vẫn nằm trong tỉ lệ
cho phép.
Tóm lại, học
thuyết “cứ ăn rồi uống thuốc” là sáng tạo vĩ đại của người bình dân vô học
trong hoàn cảnh đói khát. Bây giờ khi lên làm giám đốc một bệnh viện lớn trung
ương như Bệnh viện Nhiệt đới và làm bí thư một tỉnh có truyền thống văn hóa lâu
đời như tỉnh Bắc Ninh, mấy ông này quyết tâm bảo tồn và phát triển học thuyết
này để đảm bảo tính truyền thống và tính hiện đại của nó. Đó là học thuyết rất
ích nước lợi dân, ít ra là có lợi cho thị trường ẩm thực và có lợi cho ngành y
tế, kể cả ngành bán quan tài và dịch vụ tang lễ.
Chuyện tôi
kể là sự thật 100%. Không phải huyền thoại. Nhưng là một đại tự sự, một học
thuyết đang thống trị, bắt đầu từ sáng tạo của người bình dân vô học rồi lây
nhiễm sang não của những kẻ tai to mặt lớn.
Nhận xét