5768. Trần Đăng Tuấn: LẦN CUỐI VỀ "THU GIÁ"
Trần Đăng Tuấn: LẦN CUỐI VỀ "THU GIÁ"
![]() |
Ông Nguyễn Văn Thể, Bộ trưởng Bộ Giao thông - Vận Tải |
PNTB: Một bài viết quá hay về THU GIÁ - bản "luận tội" đanh thép, rất thuyết phục đối với hành vi xảo trá trong kinh tế.
1- "Thu giá" là sự ngu độn về ngôn ngữ. Nhưng đây chẳng phải sự ngu
độn thật thà. Ngu cái này nhưng cáo già trong cái khác. Bởi vì:
2- 'Thu giá" là sự trí trá về lập luận. Đường BOT không phải là "sản
phẩm của doanh nghiệp". Nếu doanh nghiệp mua quyền sử dụng đất, làm đường
riêng không dính gì vào các tuyến đường của nhà nước, thì đó mới là sản phẩm
doanh nghiệp, họ định giá vé thế nào, có ai đi là việc của họ. Còn BOT là sản
phẩm của hợp tác công tư. Doanh nghiệp làm đường trên đất nhà nước cho, cải tạo
đường vốn có của xã hội, được khai thác trong thời hạn nhất định để hoàn vốn và
có lãi trong khuôn khổ được định ra qua phương án tài chính. Hiện nay đa số các
dự án đó ký với nhà nước là hợp đồng "mở". Nghĩa là thời gian họ được
thu tiền căn cứ vào lưu lượng xe đi qua và mức phí xe đi qua phải trả. Cho nên
họ mới được kêu ca là thu thấp thì phải thu lâu hơn. Bây giờ nói là sản phẩm
của họ tức là phủi cái phần của dân của nước trong BOT đó.Thử hỏi nếu nó là sản
phẩm của doanh nghiệp sao lại phải kiểm soát xác minh số tiền thực đầu tư, số
tiền thực mỗi ngày thu vào như vừa qua đã buộc phải làm?
3- "Thu giá" là sự xảo quyệt về ý đồ. Việc thu tiền vé đi đường BOT
theo cách thực hiện ở Việt Nam thời gian qua xung đột với quy định về phí theo
pháp luật. Tách nó ra khỏi phí là để hợp pháp hoá việc thu tiền lần thứ hai đối
với người dân trên nhiều đoạn đường BOT, đánh bật khỏi tay người dân vũ khí
pháp lý hợp pháp để phản đối sự bất công thiếu minh bạch.
4- "Thu giá" là sự lỳ lợm và trắng trợn trong thái độ đối với người
dân. Dân không phản đối BOT, dân không phản đối chuyện đi đường BOT tốt hơn thì
phải nộp tiền. Cũng không phải BOT ở chỗ nào cũng không hợp lý. Có những đường,
cầu BOT làm cả vùng xưa nay thiếu đường,thiếu cầu nay đi lại giao thương thuận
lợi hơn. Cái đó dân ủng hộ. Dân phản đối cái gì?. Dân phản đối chuyện đường
quốc lộ số 1 của đất nước tráng lên một lớp rồi thu như thể đường đó họ làm ra
từ đầu. Dân phản đối chuyện không có lựa chọn, đi đường nào cũng phải nộp BOT.
Dân phản đối chuyện khai khống giá trị đầu tư BOT rồi từ đó định ra giá vé và
thời hạn thu. Dân phản đối chuyện cầu nhà nước làm vẫn đi được bị ngăn lại lùa
xe sang bắt đi cầu mới phải trả tiền BOT. Dân phản đối chuyện cho thu BOT cả
đường mới lẫn đường cũ để lùa dân sang đường mới BOT. Dân phản đối chuyện không
dùng đường BOT nhưng buộc phải đi qua trạm và phải mất tiền. Dân phản đối
chuyện ém giảm số lưu lượng xe qua trạm BOT để thu lời tối đa. Dân phản đối
chuyện chẳng có cuộc đấu thầu nào cả mà chỉ số quan chức cùng doanh nghiệp ký
với nhau làm BOT chỗ này, chỗ kia. Dân phản đối chuyện làm BOT có thể "tay
không bắt..vàng". Dân phản đối vì đóng thuế, đóng phí đường bộ và đóng góp
suốt bao năm bây giờ đất nước đến con đường xuyên Việt đầu tiên cũng chi chít
trạm thu tiền. Dân phản đối vì tiền nộp BOT nhiều hơn chi cho xăng dầu, mọi
hoạt động kinh tế hay dân sinh đều bị thêm gánh nặng.
Những cái đó có không? Dân phản đối có sai không?
Đành là có những cái sai đã xảy ra nhưng khó xoá đi làm lại được, mà phải chấp
nhận hậu quả, thì cách làm vẫn là phải nhìn vào bản chất sự thật mà nói với
dân.
Thay vì thẳng thắn rành mạch với dân, cùng dân tìm giải pháp khắc phục, thì lấy
chữ mà che đậy bản chất vấn đề, nặn ra cái cơ sở lý cùn để ép dân phải theo. Đó
là cái cách mà ngài Thể chọn.
5- Do vậy, "thu giá" chỉ xuẩn về chữ, chứ rất gian về tâm, về trí.
Khi sự gian xảo xuất phát từ một quan chức cấp Bộ và những cố vấn của ông ta,
nó là sự phá hoại tính công chính của Nhà nước. Tôi sẽ rất thất vọng nếu cái
cách cư xử này được Nhà nước cho qua.
Nhận xét