5672. Hội chứng tham nhũng quyền lực
Hội chứng tham nhũng quyền lực
TS. Nguyễn Sĩ Dũng
![]() |
Hội chứng tham nhũng quyền lực
|
“Một người làm
quan, cả họ được nhờ” là biểu hiện được nhận biết từ lâu của hội chứng tham
nhũng. “Một người làm quan, cả họ được làm quan” là biểu hiện, có lẽ, cũng
không mới của hội chứng nói trên, nhưng nó lại chỉ mới bắt đầu được nói tới
trong thời gian gần đây.
Được nói tới vì nó đang trở nên rất quá đáng. Ở nhiều cấp, nhiều
ngành, các “cậu ấm, cô chiêu” được đề bạt làm quan nhanh đến chóng mặt. Rồi thì
không ít nơi, nhìn phòng - ban, sở - ngành nào cũng thấy người nhà, người thân
của các cán bộ đứng đầu đang nắm giữ chức vụ. Thậm chí chuyện đã trở thành
thông lệ đến mức khi bất cứ một ai được đề bạt, người ta đều thì thầm hỏi nhau
người đó là con cháu nhà ai vậy. Rõ ràng, nếu trước đây việc lạm dụng quyền lực
thường là để phân bổ lợi lộc cho người thân, thì ngày nay việc lạm dụng quyền
lực còn để phân bổ cả quyền lực cho người thân nữa. Đây quả thực là một sự bùng
phát của hội chứng tham nhũng quyền lực.
Tham nhũng quyền lực tệ hại hơn tham nhũng thông thường rất
nhiều. Trước hết, đây là thứ tham nhũng đẻ ra tham nhũng theo cấp số nhân. Một
khi quyền lực đã được phân phát một cách không chính đáng, thì nó khó lòng mà
không bị lạm dụng ở vòng tiếp theo. Một người tham nhũng quyền lực đang đẻ ra
vô số những người tham nhũng quyền lực khác. Như ung thư đã bị di căn, sự lây
lan này là vô cùng nguy hiểm cho bộ máy hành chính, công vụ.
Không bổ nhiệm người nhà trong lĩnh vực công là chuẩn
mực chung của thế giới văn minh. Chúng ta đang hội nhập với thế giới
thì chúng ta cũng cần phải tiếp nhận chuẩn mực này.
Thứ hai, tham nhũng quyền lực ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính
chính danh của chính quyền. Trong một nhà nước dân chủ, quyền lực đều được trao
cho các quan chức dựa trên sự tín nhiệm của nhân dân. Đối với một số chức vụ
quan trọng nhất, nhân dân còn đứng ra trực tiếp trao quyền. Nếu quyền lực này
lại đang được trao chủ yếu chỉ dựa trên mối quan hệ gia đình, thân quen, thì
thể chế gia đình trị đang ngự trị và đang lấn lướt thể chế dân chủ. Mà như vậy,
tính chính danh của chính quyền cũng đang bị bào mòn.
Thứ ba, tham nhũng quyền lực ảnh hưởng nghiêm trọng đến công
bằng xã hội. Nếu trong hệ thống công quyền, cơ hội chỉ được mở ra chủ yếu cho
con ông, cháu cha, thì tất cả mọi công dân bình thường khác sẽ còn lại những
gì? Rất nhiều người có năng lực hơn, thậm chí đã cống hiến nhiều hơn chờ gần
hết đời vẫn chưa được quy hoạch, thế nhưng các “cậu ấm, cô chiêu” vừa ra trường
mấy năm đã được đề bạt lên làm thủ trưởng của họ. Thử tưởng tượng xem những
người có năng lực và có cống hiến như vậy sẽ cảm thấy thế nào. Họ có bất bình
về cách làm công tác cán bộ như vậy không?
Thứ tư, tham nhũng quyền lực ảnh hưởng rất tiêu cực tới năng lực
của các cơ quan công quyền. Trước hết, nếu cơ hội không được mở ra một cách
công bằng thì không thể thu hút được người tài. Không một người có tài năng
thật sự nào lại tìm cách chạy vào làm việc cho Nhà nước, khi cùng lắm họ chỉ
được làm nhân viên để cho các “cậu ấm, cô chiêu” sai khiến và chỉ bảo. Thế
nhưng, không thu hút được người tài thì các cơ quan công quyền lại không thể
vận hành hiệu quả, không thể tạo ra sự đột phá cho nền quản trị quốc gia. Thêm
vào đó, sự bất bình còn có thể phá vỡ bầu không khí làm việc của các cơ quan
công quyền. Tình trạng bằng mặt không bằng lòng đang là một vấn nạn của rất
nhiều cơ quan. Tình trạng này đang làm cho mọi công việc đều trở nên trì trệ và
ách tắc.
Với những hệ lụy nghiêm trọng như trên, đấu tranh chống lại hội
chứng tham nhũng quyền lực là một nhiệm vụ hết sức quan trọng hiện nay. Đây
phải được coi là một trong những nội dung trọng tâm, nếu không muốn nói là nội
dung quan trọng nhất của cuộc đấu tranh phòng, chống tham nhũng mà Đảng và Nhà
nước ta đang tiến hành.
Thực ra, để chống lại hội chứng tham nhũng quyền lực, kinh
nghiệm của cha ông có thể giúp sức rất lớn cho chúng ta hiện nay. Ngay từ thời
của vua Lê Thánh Tông, cha ông chúng ta đã biết rất rõ rằng, muốn bảo
đảm sự công tâm, bất thiên vị, muốn phép công được coi trọng, thì phải
ngăn cấm hiện tượng cha, con, người thân cùng làm quan một nơi. Luật
hồi tỵ thời đó đã quy định rất nghiêm: “Những người thân như anh em,
cha con, thầy trò, bạn bè cùng học, người cùng quê… không được làm
quan cùng một chỗ”. Hơn thế nữa, làm quan ở đâu thì không được lấy
vợ ở đó. Làm quan ở đâu thì không tậu ruộng vườn, nhà cửa ở đó.
Tại sao chúng ta lại lạc hậu quá nhiều so với cha ông mình 500-600 năm
trước đây như vậy?
Cũng cần nói thêm rằng, không bổ nhiệm người nhà trong
lĩnh vực công là chuẩn mực chung của thế giới văn minh. Chúng ta đang
hội nhập với thế giới thì chúng ta cũng cần phải tiếp nhận chuẩn
mực này.
TS. Nguyễn Sĩ Dũng
(TBKTSG)
Nhận xét