5539. Nhà văn và câu chuyện hoà giải dân tộc
Nhà văn và câu chuyện hoà giải
dân tộc
Lưu Trọng Văn/ Theo
FB LTV
![]() |
Nhà thơ Hữu Thỉnh và Nhà văn Phan Nhật Nam (Ảnh Internet) |
Gã có tí toáy viết văn nhưng không nhận
mình là nhà…văn. Tuy vậy chuyện văn chương là chuyện rung dây động …lòng con
người nên gã cũng quan tâm nhiều lắm.
Mới đây nhà thơ Nguyễn Trọng
Tạo một tài thơ đương đại của nước nhà có đưa ra lời bình về việc nhà văn Phan
Nhật Nam từ chối thẳng thừng lời mời của nhà thơ Hữu Thỉnh nhân danh Hội NV VN
về nước dự diễn đàn các nhà văn hoà giải, hoà hợp dân tộc.
Nói cho nhanh, gã tôn trọng ý
kiến của Phan Nhật Nam. Và nói cho nhanh nữa gã không đồng tình bác Tạo cho
rằng việc Phan Nhật Nam từ chối lời mời là….quá khắt khe.
Vấn đề của một người như nhà
văn Phan Nhật Nam từng trải, đau đời, yêu nước chịu cảnh tha hương không hề là
chuyện thù hận cá nhân cái chính thể mà bác Thỉnh đại diện cho nhánh văn
chương. Nếu vậy, bác Nam quá nhỏ nhặt, tầm thường.
Vấn đề là với tư cách một nhà
văn mà những tư tưởng công bằng, nhân văn, bác ái và nghệ thuật đích thực là
tôn chỉ của ngòi bút cùng ngòi bút ấy đứng về nhân dân, dân tộc hay không, bác
Nam có quyền có những khắt khe của mình. Bác Nam thậm chí có quyền xem xét đối
tượng của mình có thành tâm vì quốc gia dân tộc hay không để nhận lời mời. Đó
là niềm kiêu hãnh chính đáng của một nhà văn mà ở VN lâu nay nhiều người mang
tiếng là nhà văn nhưng bỏ quên mất.
Vì vậy, khi phê bác Nam không
mở lòng với bác Thỉnh, thì bác Tạo đã quên yếu tố niềm tin. Với nhà văn chân
chính niềm tin là thước đo của trang viết và sự nghiệp. Bác Nam không tin bác
Thỉnh, thì bác Tạo một thi nhân chả phe phái nào cần đặt cáu hỏi vì sao bác Nam
lại không tin bác Thỉnh chứ? Vậy thì vấn đề là bác Thỉnh chứ đâu phải là bác
Nam.
Tuy vậy bác Phan Nhật Nam
kính mến à, nếu bác từ chối về thăm tổ quốc và đồng bào của mình, với gã ,lại
là câu chuyện khác đấy nhá.
Một nhà văn không cho phép
mình đánh đồng thể chế mình không ưa với tổ quốc của mình.
Một nhà văn không cho phép
mình đánh đồng những nhà cai trị mình ghét với đồng bào của mình.
Phạm Duy lớn chính ở điều ấy.
Quốc gia, dân tộc hơn bao giờ
hết cần những tác phẩm hay nhất, rạng rỡ nhất cho người Việt , và đó là những
giá trị đích thực nhất mà nhà văn cống hiến cho quốc gia,dân tộc của mình.
Vâng,ở góc nhìn đó thì sự tha
hương hay sống trên quê hương chỉ là chọn lựa của nhà văn mà thôi,vì nó không
hề ảnh hưởng đến sự vĩ đại của nhà văn có cống hiến như thế cho quốc gia dân
tộc.
Nhận xét