5431. Vấn đề quân đội làm kinh tế
Vấn đề quân đội làm kinh tế
Vũ Ngọc Hoàng
![]() |
Ông Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Ủy viên CCH TW Phó Ban TT Ban Tuyên giáo TW |
Vấn đề
Quân đội làm kinh tế những ngày gần đây đang trở thành “điểm nóng”, được dư
luận cả nước rất quan tâm, với nhiều ý kiến rất khác nhau, kể cả trong các
tướng lĩnh, sĩ quan, cán bộ hưu trí và trong nhân dân. Không kể động cơ, thì ý
kiến khác nhau ấy có thể xuất phát từ góc nhìn, từ quan niệm, quan điểm và cách
tư duy khác nhau. Mặt khác, chứng tỏ chuyện Quân đội làm kinh tế đang là vấn đề
quan trọng, cần có sự thống nhất về nhận thức trên cơ sở kết luận rõ ràng và
khoa học của các cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng và Nhà nước. Phần tôi chỉ
xin góp vài ý kiến nhỏ để bạn đọc tham khảo.
Trước tiên, cần
phân biệt quan điểm “Kinh tế gắn với quốc phòng” và vấn đề “Quân đội làm kinh
tế”. Đó là hai việc khác nhau, không thể và không nên đồng nhất. Kinh tế phải
gắn với quốc phòng là rất đúng, nhiều nước (nếu không nói là tất cả) đều làm
như thế. Nước ta, với vị trí địa lý và hoàn cảnh lịch sử trước đây cũng như bây
giờ, càng nhất thiết phải vậy, không được lơ là mất cảnh giác. Nhưng đó là việc
mà cả hệ thống chính trị, tất cả các ngành, các cấp, các doanh nghiệp và toàn
dân phải quan tâm, cùng thực hiện. Từ việc quy hoạch bố trí lực lượng sản xuất
trên địa bàn cả nước đến việc xây dựng một nền kinh tế độc lập, tự chủ, không
lệ thuộc nước nào, nhất là nước dễ gây nguy cơ cho ta, kể cả tài chính-tiền tệ,
xuất nhập khẩu hàng hóa và các sản phẩm kỹ thuật đặc thù; phát triển các ngành,
các cơ sở và hạ tầng lưỡng dụng về công nghiệp và kỹ thuật… Gắn kinh tế với
quốc phòng là một phạm trù rộng, cần bàn chuyên đề riêng. Còn Quân đội làm kinh
tế là việc khác, không phải là gắn kinh tế với quốc phòng.
Thế nào
là “làm kinh tế” ? Thời xa xưa, hoạt động kinh tế của con người là tự cấp tự túc,
sau đó mới có kinh tế hàng hóa và kinh tế hàng hóa phát triển đến một mức độ
nhất định thì có kinh tế thị trường. Trước đây, trong thời chiến tranh, nhiều
đơn vị quân đội đã phải sản xuất để tự túc thêm lương thực, thực phẩm. Sau khi
chấm dứt chiến tranh, quân đội đã được giao nhiệm vụ tham gia sản xuất khôi
phục kinh tế. Trong hoàn cảnh cụ thể lúc ấy, tôi nghĩ đó là chủ trương cần
thiết. Đến nay, sau nhiều chục năm, tình hình đã có nhiều điểm khác trước, việc
phải bàn kỹ lại vấn đề quân đội làm kinh tế cũng là cần thiết, sao cho tốt hơn
đối với xây dựng quân đội, công việc quốc phòng và phát triển đất nước.
Khái niệm
“làm kinh tế” thời nay là khái niệm gắn với kinh tế thị trường, chứ không phải
tự cấp tự túc như ngày xưa, với mục tiêu chủ yếu là tạo ra lợi nhuận, trong
điều kiện và môi trường bình đẳng, không có độc quyền doanh nghiệp. “Làm kinh
tế” ngày nay là hoạt động kinh doanh, theo các quy luật đầy đủ của thị trường,
do yêu cầu của thị trường, trên cơ sở luật pháp quy định, thực hiện đầy đủ các
loại thuế cho nhà nước, tự cân đối tài chính và tự trả lương.
Quân đội
ta là đội quân để chiến đấu và công tác, không phải đội quân kinh doanh. Nhiệm
vụ chính của Quân đội là chăm lo, chuyên trách công việc quốc phòng, bảo vệ Tổ
Quốc, kể cả cho trước mắt và lâu dài – một trong hai nhiệm vụ chiến lược quan
trọng nhất của đất nước. Với nhiệm vụ ấy, công việc của Quân đội đã hết sức
quan trọng và nặng nề, nhất là trong điều kiện và tình hình mới, với những tiến
bộ vượt bậc và thần kỳ của khoa học-kỹ thuật quân sự, với tình hình phức tạp về
Biển Đông – hải đảo và biên giới. Cần tạo điều kiện để Quân đội tập trung cao
về thời gian, tư duy và sức lực, cho công việc xây dựng lực lượng tinh nhuệ có
năng lực chiến đấu cao và chiến lược bảo vệ Tổ Quốc. Không nên giao thêm cho
Quân đội nhiệm vụ làm kinh tế nhằm tạo ra lợi nhuận. Đó là công việc của các
ngành và các thành phần kinh tế. Ấy là chưa kể việc “làm kinh tế” khi có sai
lầm khuyết điểm (thực tế cho thấy đã không tránh khỏi) thì lợi bất cập hại, ảnh
hưởng không tốt đến uy tín của Quân đội và ảnh hưởng đến đất nước, gây phân tâm
trong nội bộ và suy giảm lòng tin của nhân dân. Đó là những giá trị cao đẹp mà
anh bộ đội cụ Hồ đã tạo dựng được bằng nhiều công đức và máu xương, không thể
hạch toán bằng tiền. Lòng tin của nhân dân mới là sức mạnh bền vững và nền tảng
quan trọng nhất để bảo vệ Tổ Quốc. Trong lịch sử nước ta kể từ đầu công nguyên
đã có vài lần ta thua quân xâm lược vì lòng dân phân tâm, ly tán, dẫn đến mất
nước một thời gian dài và sau đó phải tốn nhiều máu xương mới giành lại được
nền độc lập.
Nhiều
người, trong đó có tôi, nghĩ và tin rằng, khi không phải làm kinh tế thì quân
đội ta sẽ mạnh hơn, chuyên tâm nhiều hơn cho công việc quốc phòng, không bị
phân tâm bởi sự phức tạp của các quan hệ thị trường. Ngày trước, thời chiến
tranh vệ quốc, quân đội không làm kinh tế như bây giờ, và ngày ấy quân đội ta
rất mạnh, lừng danh thiên hạ, đã tạo nên nhiều kỳ tích để các thế hệ hôm nay và
mai sau cảm phục và tự hào, dù khi ấy ta nghèo hơn rất nhiều so với ngày nay.
Theo chỗ tôi biết, các quân đội mạnh của nhiều nước đều không làm kinh tế. Quân
đội Trung Quốc trước đây có làm kinh tế, nay đã bỏ, đã cấm, nhằm tập trung cho
việc xây dựng một quân đội mạnh để phục vụ cho các ý đồ chiến lược mới của họ.
Còn một
số công việc cần quân đội thực hiện ở hải đảo, biên giới, sản xuất giúp dân,
sản xuất quân dụng, vũ khí, tạo các sản phẩm và dịch vụ kỹ thuật đặc thù cho
quốc phòng, hậu cần quân đội…thì đó chủ yếu vẫn là công việc có tính chất và ý
nghĩa quốc phòng, chứ không phải là làm kinh tế để tìm kiếm lợi nhuận. Có ý
kiến gọi các loại công việc đó là “kinh tế quốc phòng”. Gọi vậy cũng không sao,
coi như tạm mượn cụm từ đó, mặc dù khoa học không có phân ngành như vậy (mà chỉ
có kinh tế nông nghiệp, kinh tế công nghiệp…). Tôi nghĩ, về bản chất thì đó vẫn
là việc quốc phòng, loại công việc rất cần thiết để bảo vệ tổ quốc, tạo ra các giá
trị văn hóa trong mối quan hệ máu thịt quân-dân, chứ không phải là để kiếm
tiền. Việc tận dụng những năng lực-kỹ thuật sẵn có của quân đội trong điều kiện
hòa bình chưa sử dụng đến thì mục đích chính vẫn là tạo thêm điều kiện để phục
vụ quốc phòng, chứ không phải mục tiêu chính là kinh doanh. Không nên giao thêm
nhiệm vụ cho những người cầm súng phải đi buôn, phải quản lý đất đai và kinh
doanh bất động sản...
Vừa qua,
sau ý kiến của hai thượng tướng thứ trưởng Bộ quốc phòng là Lê Chiêm và Nguyễn
Chí Vịnh, không biết có đúng hay không nhưng nhiều người nghĩ rằng Đảng ủy Quân
sự TW đã có chủ trương phù hợp về việc quân đội không làm kinh tế (đơn thuần)
để tìm kiếm lợi nhuận, đồng thời được biết ý kiến và thái độ đúng đắn của Đảng
ủy Quân sự TW và Bộ Quốc phòng đối với vấn đề sân golf và sân bay Tân Sơn Nhất,
nhiều cán bộ đảng viên và nhân dân phấn khởi, hoan nghênh Ban lãnh đạo Quân đội
hiện nay. Nhưng đồng thời lập tức lại nghe các ý kiến nói theo hướng khác, cũng
từ phía tướng lĩnh đương chức. Chúng tôi nghĩ rằng, có ý kiến khác nhau trong
quá trình thảo luận dân chủ là việc rất bình thường, chỉ lo là có sự không
thống nhất trong sĩ quan cao cấp của Quân đội ta vì một lý do nào đó không phải
do nhận thức khác nhau.
Với các
lẽ nêu trên, tôi hoàn toàn ủng hộ quan điểm “quân đội không làm kinh tế”! Và
tất nhiên tôi hiểu mọi sự chuyển đổi từ trạng thái này sang trạng thái khác đều
có quá trình và bước đi, mặc dù phải chủ động và tích cực. Trong quá trình đó,
một số doanh nghiệp của quân đội đang làm kinh tế hiệu quả cao cần được tiếp
tục phát huy tốt năng lực bất kể thuộc bộ nào quản lý. Khi nói về quân đội làm
kinh tế, tôi hiểu đây là nói chung cho lực lượng vũ trang chứ không phải chỉ
riêng cho quân đội.
Đà Nẵng
tháng 7.2017
Xem thêm: Quân đội có làm kinh tế hay không? (PNTB)
Nhận xét