5276. Đối thoại hay “đối thọi” ?
Đối thoại hay
“đối thọi” ?
![]() |
www.allwallpapersfree.org
|
“Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận bởi vì sự phát triển
của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ
xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành
chân lý”
Phát biểu trên
của Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng quả là nền tảng để xây dựng
một xã hội dân chủ, văn minh và tiến bộ.
Thế nhưng, điều kiện tiên quyết để một
cuộc đối thoại, tranh luận có thể “tạo ra cơ sở để hình thành chân lý” đó là sự
BÌNH ĐẲNG, CÔNG BẰNG, DÂN CHỦ giữa hai chủ thể tham gia cuộc đối thoại, tranh
luận đó. Câu chuyện ngụ ngôn Chó Sói và Cừu Non của La Fontaine đã nêu lên một
kinh nghiệm xương máu rằng “lý lẽ của kẻ mạnh bao giờ cũng thắng”.
“Một hôm có chú cừu non tìm đến con suối
trong rừng uống nước. Lập tức, một con sói đói xuất hiện. Nó quát con cừu: “
Tao đã cấm không cho ai uống nước suối này mấy tháng. Sao mày lại dám làm đục
nước suối của tao?…”
Cừu non vội đáp: “ Dạ thưa ông, xin ông
bớt giận nhìn cho kỹ. Đây là con suối mấy đời nhà cừu tôi vẫn ra uống nước. Lũ
cá chỗ suối này vốn là chỗ quen biết và có thể làm chứng cho tôi. Vả lại, tôi
đang uống nước phía dưới ông mấy chục bước, sao lại có thể làm đục nước chỗ ông
được ạ?”
Sói cứng họng trước một sự thật hiển
nhiên bèn quát:“ Nếu hôm nay mày không làm đục nước suối thì năm ngoái mày có
tội nói xấu tao!’
Cừu nói: “Thưa ông, năm ngoái mẹ tôi còn
chưa sinh tôi ra, sao tôi lại có thể nói xấu ông được?” Sói: “ Vậy à? Nếu không
là mày thì chính anh trai mày năm ngoái đã nói xấu tao!” Cừu: “ Dạ thưa, ông
lại nhầm rồi! Tôi là con một, đâu có anh em!”
Sói tiếp: “ Vậy thì bố mày đã nói xấu
tao”. Nói chưa dứt câu, Sói vồ lấy Cừu non và bắt nó phải chịu một cái chết bất
công”.
Cừu non biết rằng nó không có anh, nhưng
nó không thể đoan chắc được việc bố nó có nói xấu Sói hay không nên đành im
lặng. Con Sói đã nói lời cuối cùng, không phải lời nói của nó là sự thật nhưng
bởi nó là kẻ mạnh.
Như vậy, trong một đất nước, muốn những
cuộc đối thoại, đấu tranh được diễn ra trong sự công bằng, dân chủ thì ba quyền
hành pháp, lập pháp và tư pháp phải hoàn toàn động lập, có sự kiểm soát lẫn
nhau, tức là phải có chìa khóa của nền dân chủ đó chính là tam quyền phân lập.
Tại Việt Nam, Quốc hội và Hội Đồng Nhân
Dân các cấp là đại diện cho tiếng nói, nguyện vọng của người dân. Tuy nhiên,
thành phần trong Quốc Hội hay Hội Đồng Nhân Dân các cấp cũng chỉ là những người
được Đảng Cộng Sản Việt Nam phân nhiệm, tức là phân chia nhiệm vụ, không phải
phân lập. Do vậy, họ cũng thi thực thi mọi đường lối chính sách do Đảng đề ra,
nói theo định hướng, nghĩa là không hề có sự độc lập trong quyền hạn. Mà không
có sự độc lập về quyền hành thì làm sao có sự độc lập trong tư duy, chính kiến
?
Thiếu tướng Công An Trương Giang Long
cay đắng thừa nhận rằng: “ Trung Quốc không bao giờ từ bỏ dã tâm thôn tính Việt
Nam. Không bao giờ cả…Bất hạnh của chúng ta là sống gần cái ông anh mà mức độ
lòng tốt nó thấp, gien tốt nó thấp, còn gien xấu thì nó vượt trội” . Ông cũng
khẳng định rằng “Trung Quốc đã cài cắm hàng trăm lãnh đạo nằm trong chính quyền
Việt Nam”. Đó là lý do vì sao Việt Nam biến thành một bãi xả thải khổng lồ của
các tập đoàn kinh tế của Trung Quốc. Nạn xả thải của Formosa khiến vùng biển miền
Trung ô nhiễm như vết thương còn đang ung mủ, thì hình hài đất nước hình chữ S
này tiếp tục bị lở loét bởi nước thải độc hại, hôi hám của nhà máy giấy Lee
& Men tại vùng đồng bằng sông Cửu Long.
Đứng trước dã tâm tiêu diệt giống nói
Việt Nam bằng “cuộc chiến tranh không tiếng súng” của Trung Quốc, rất nhiều
người đã lên tiếng phản đối Formosa và các dự án hủy diệt môi sinh nước Việt
của Trung Quốc. Họ chỉ lên tiếng nói,sự “cọ xát” của họ là trình bày chính
kiến, tuyệt đối không có sự “cọ xát” bằng bạo lực. Thế nhưng lần lượt họ đều bị
bỏ tù, bị sát hại sau khi bị quy chụp là “ phản động”, là “ thế lực thù địch”,
là “ tuyên truyền nói xấu chế độ” …
Những cuộc biểu tình trong ôn hòa của
người dân Hà Tĩnh, Nghệ An há chẳng phải là một hình thức muốn đối thoại hay
sao? Thế nhưng họ đã bị nhà cầm quyền ngăn cản, đàn áp, đánh đập không thương
tiếc. Đến nỗi họ đã chia sẻ với anh Hoàng Bình, một nhà hoạt động cho nhân
quyền rằng : “ Có lẽ lần sau khi tham gia tuần hành, chúng tôi sẽ tự trói hai
tay của mình lại và đi thành hàng. Chúng tôi muốn chứng tỏ cho nhà cầm quyền
thấy rằng chúng tôi chỉ MUỐN ĐỐI THOẠI. Hãy đối thoại và đừng đàn áp chúng
thôi”.
Vâng ! Bất cứ ai còn lương tri nhân loại
đều không thể cầm được xúc động khi nghe những lời bộc bạch chân tình như thế.
Dù vậy, đó vẫn là một ước mơ rất xa vời bao lâu mà chính quyền đương thời còn
cho rằng “Tam quyền phân lập không phù hợp với thể chế chính trị ở nước ta”.
Con Cừu trong ngụ ngôn La Fontaine đã bị
buộc tội hồ đồ, bất công và vô lý, không có chứng cớ và không có cơ sở và đã bị
Cáo xé thịt chỉ vì nó đã đối thoại với kẻ không cần “hình thành chân lý” từ
những cuộc đối thoại. Dù vậy, chân lý vẫn là sức mạnh vĩnh hằng và điều giúp
phân biệt giữa kẻ sống và tồn tại đó là người đó biết lên tiếng cho Sự Thật. Vì
Chúa Giêsu cũng dạy rằng: “ Sự Thật sẽ giải phóng các con” (Gioan 8, 32).
Link tham khảo:
Điền Phương Thảo
(CTM)
Nhận xét