5218. Ông Chung được 6 điểm
Ông Chung được 6 điểm
Mạc Văn Trang

Ông Chung vào trong nhà văn hóa thôn. Cùng đi là
thiếu
tướng Hồ Sỹ Tiến (Cục trưởng Cục Cảnh sát
hình sự Bộ Công an),

Ông Chung vào trong nhà văn hóa thôn. Cùng đi là
thiếu
tướng Hồ Sỹ Tiến (Cục trưởng Cục Cảnh sát
hình sự Bộ Công an),
PNTB: Mạc Văn Trang bảo: “Ông Chung được 6 điểm”. Mình nghĩ, chức tước lớn mấy cũng
vẫn là con người, không phải Thánh, do đó không tránh khỏi thiếu sót. “Thần
thiêng nhờ bộ hạ”.
Nhưng
nếu chỉ dựa vào cái ‘bộ hạ chính thống’ thì nhiều khi “lợn lành chữa thành lợn
què”. Bởi nó dưới quyền ông, nó sợ, không dám nói thật vì “thuốc đắng dã tật,
sự thật mất lòng” đã trở thành tục ngữ rồi đó, đời nào cái thằng dưới quyền nó
dám cho ông ‘uống thuốc đắng’?.
Thứ
hai là nó muốn ông vừa lòng, bùi tai để mong ông che chở, cất nhắc… nên phải
nịnh ông, có khi đóng kịch, che giấu sự thật, đưa thông tin giả để ông vui, do
đó biến tham mưu thành “âm mưu”, dẫn đến hỏng việc.
Nhân
đây mình muốn góp ý với các đồng chí lãnh đạo: Các đồng chí chớ định kiến với
trí thức “lề trái”. Họ là người tôn trọng sự thật tôn trọng khoa học, không
biết ‘làm hàng’, không biết ‘nâng bi’, dù đó là cấp thượng thặng đến mấy. Họ
thiện tâm, thiện chí, nên ‘thẳng ruột ngựa’, ‘trung ngôn nghịch nhĩ’. Đấy lại
là chỗ các đồng chí nên dựa, nên hỏi, nên lắng nghe. Tin hay không thì tùy, nhưng ít nhất cũng nên tham khảo để có thêm thông tin nhiều chiều mà quyết định cho sáng suốt. Chỉ
có lợi thôi…
Nhưng
nếu chỉ dựa vào cái ‘bộ hạ chính thống’ thì nhiều khi “lợn lành chữa thành lợn
què”. Bởi nó dưới quyền ông, nó sợ, không dám nói thật vì “thuốc đắng dã tật,
sự thật mất lòng” đã trở thành tục ngữ rồi đó, đời nào cái thằng dưới quyền nó
dám cho ông ‘uống thuốc đắng’?.
Thứ
hai là nó muốn ông vừa lòng, bùi tai để mong ông che chở, cất nhắc… nên phải
nịnh ông, có khi đóng kịch, che giấu sự thật, đưa thông tin giả để ông vui, do
đó biến tham mưu thành “âm mưu”, dẫn đến hỏng việc.
Nhân
đây mình muốn góp ý với các đồng chí lãnh đạo: Các đồng chí chớ định kiến với
trí thức “lề trái”. Họ là người tôn trọng sự thật tôn trọng khoa học, không
biết ‘làm hàng’, không biết ‘nâng bi’, dù đó là cấp thượng thặng đến mấy. Họ
thiện tâm, thiện chí, nên ‘thẳng ruột ngựa’, ‘trung ngôn nghịch nhĩ’. Đấy lại
là chỗ các đồng chí nên dựa, nên hỏi, nên lắng nghe. Tin hay không thì tùy, nhưng ít nhất cũng nên tham khảo để có thêm thông tin nhiều chiều mà quyết định cho sáng suốt. Chỉ
có lợi thôi…
Nếu được làm lãnh đạo như cỡ ông Chung trở lên, trước khi về Đồng Tâm, mình sẽ gọi điện thoại hỏi GS Mạc Văn Trang hoặc một số các bác trí thức khác tương tự, thì ‘quả’ Đồng Tâm vừa rồi, sẽ có 10 điểm là cái chắc.
Đến nay “Vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức” vẫn chưa nguôi luận bàn. Nhiều người khen ông Chung xử lý vụ này hết ý, xuất sắc... Ừ có mặt ưu điểm nổi bật như, ông tự tay viết Bản cam kết 3 điểm, rồi điểm chỉ trước dân làng, đưa UBND xã chứng nhận, đóng dấu, giao cho dân. Đây là ưu điểm rất tuyệt, cần ra sức phát huy! Nhưng còn mấy điểm hạn chế, nên tôi chỉ “chấm” ông 6 điểm trên 10!
Ngày 20/4, 4 giờ chiều ông mới dẫn bầu
đoàn về UBND huyện Mỹ Đức và cho 3 xe ca về đón 100 người dân lên huyện đường
“đối thoại” (?). Trước thông tin này mình đã viết bài “HỎNG RỒI, ÔNG CHUNG ƠI”!
Ông đã nghiên cứu vụ này, trò chuyện với Cụ Kỉnh… mà ông vẫn mắc 1 số thiếu sót
đáng tiếc.
1- Ông không tiên lượng được số thời
gian cần thiết cho đối thoại, thương thảo. Hàng núi uất hận của người dân, dồn
nén bao năm nay, mà 5 giờ chiều 20/4 ông mới đối thoại thì làm thâu đêm à? Rồi
ngày 21/4 cũng vậy, 10h ông mới về đến Đồng Tâm, nên cuộc đối thoại, thương
lượng căng thẳng kéo dài đến 2h30 chiều dưới cái nóng của lòng người và đất
trời, quá căng thẳng với bao nhiêu con người. Ông chủ trì xử lý vụ việc mà
không tiên lượng được thời gian làm việc, là khó chấp nhận. Có lẽ lối tư duy
hành chính, quan liêu, xơ cứng, làm triệt tiêu sự phán đoán nhạy cảm. Trong khi
đó ở bài “ƯỚC GÌ MÌNH LÀ ÔNG CHUNG”, Bọ “sẽ gọi điện cho dân Đồng Tâm đối thoại
sớm từ 6h30 cho nó mát mẻ”, cũng dự liệu 12h thì xong và làm bữa cơm đoàn kết
với dân làng, thế có thích không?
2- Ông chưa nhận định đúng tâm lý người
dân. Ông không biết người dân không còn 1 chút lòng tin nào vào cái UBND huyện
Mỹ Đức nữa hay sao? Dân chỉ đòi đối thoại với ông, vậy mà ông lại để đám ở
huyện “dây máu ăn phần”? Người dân Đồng Tâm đời nào chấp nhận. Ông tìm hiểu
cũng biết bản lĩnh, trí tuệ của người dân Đồng Tâm đâu có vừa, sao có thể “hạ
mình” đến cái huyện đường đó đối thoại và lỡ nó cho 3 xe chở 100 người ưu tú
của họ vào nhà giam, rồi đánh đổi trao trả 19 CSCĐ thì sao? Điều này chứng tỏ
ông cũng kém mẫn cảm tư duy, không thấu hiểu tâm lý người dân và dự báo được
phản ứng của họ…
3- Về văn hóa lãnh đạo. Ông chễm chệ
ngồi ở huyện đường, cho người gọi dân để được đối thoại với ông? Như vậy là
khệnh khạng kiểu quan liêu, phong kiến coi khinh dân, trái với điều ông đã học:
“Đối với nhân dân phải kính trọng, lễ phép”! Khuyết điểm này thuộc về “tác
phong lãnh đạo” hay “Văn hóa lãnh đạo”.
4- Ông còn một thiếu sót về mặt tình cảm
đồng chí. Mục đích chính của đối thoại là đáp ứng những yêu cầu chính đáng của
người dân để họ thả “con tin” là 19 chiến sĩ CSCĐ đang bị giam giữ. Vậy mà
chiều 20/4 ông về huyện rồi quay về Hà Nội, chứ không đến thăm họ, xem tình
hình ra sao. Ông có biết đêm 20 rạng 21/4 là một trong những đêm căng thẳng
nhất ở Đồng Tâm không? Họ nghĩ ông có thủ đoạn gì, và mọi người dân đều sẵn sàng,
có hiệu lệnh là chiến đấu. 19 CSCĐ cũng bị nhuốm trong không khí căng thẳng
ngột ngạt đó. Có người viết “Bao nhiêu cặp vợ chồng ở Đồng Tâm và CSCĐ, đêm nay
vẫn chưa được về ngủ với nhau”!
Thiếu sót khó chấp nhận nhất về tình cảm
là, đáng ra hôm 21/4 khi về Đồng Tâm, việc đầu tiên ông phải làm là đến thăm 19
anh em đồng chí của mình ra sao, rồi sau đó mới đối thoại. Ông đã làm ngược
lại, đối thoại đến hơn 12h mới ra “trại giam” và thương thảo kéo dài đến 2h30
chiều! Bao nhiêu con người đói, mệt, căng thẳng kinh khủng..
Từ những yếu kém về tư duy, tình cảm và
tác phong như trên, với tư cách một chính khách, ông đã nhận một thất bại cay
đắng: Mời dân đến đối thoại ở huyện, đã không một người dân nào thèm đến! Cuối
cùng ông buộc phải đến với dân một cách thành tâm, mới giải quyết được vấn đề.
Nếu ngay từ sáng 20 ông đã đến Đồng Tâm có phải đẹp không!
Rốt cuộc, ông Chung đã xử lý “Vụ Đồng
Tâm” bước đầu hợp lòng dân, Đó là điều cốt yếu. Tuy nhiên, với tư cách người
làm Tâm lý học, trong đó có biết đôi chút về Tâm lý học lãnh đạo, xin nêu ra
một số nhận xét để cùng rút kinh nghiệm. Hoặc với tư cách 1 Công dân Thủ đô, vì
“yêu ông Chung” mà soi kỹ vài đường… để nhớ lâu!
Mạc Văn Trang
27/4/2017
(FB Mạc Văn Trang)
Nhận xét