5143. Phép thử!
Phép thử !
![]() |
Ảnh minh họa |
Sau khi tháo chiếc băng đen ra khỏi mắt,
một người đàn ông đứng tuổi chỉ chỗ cho nó ngồi:
- Anh ngồi xuống. Anh có biết vì sao
chúng tôi phải bịt mắt anh đưa đến chỗ này không ?
Nó ngồi xuống, chưa trả lời, ngơ ngác
nhìn xung quanh. Dụt mắt đến mấy lần, nó vẫn chưa xác định đây là đâu, bốn bề
tường bao bọc kín, trong dạ rất hoang mang. Nó không hiểu vì sao bị đưa bị bắt
bất ngờ như thế này? Người đàn ông ấy hỏi lại:
- Tôi hỏi, sao anh không trả lời?
Nó nói run rẩy, không còn bình tĩnh,
nghĩ rằng chắc sẽ bị đánh đến chết:
Người đàn ông rút trong túi một chiếc
thẻ đưa cho hắn xem. Hắn hiểu, trước mặt nó là cán bộ công an điều tra. Chính
điều này làm cho nó lấy lại được bình tĩnh, giọng không còn hơi hướng của sự sợ
hãi nữa:
- À, các anh là công an. Thế mà tôi cứ
tưởng… Vậy các anh đưa tôi đến đây để làm gì?
Anh công an trả lời câu hỏi của nó:
- Chúng tôi phải bí mật đưa anh đến đây,
không muốn cho ai biết, giữ an toàn cho anh, đồng thời cũng muốn anh làm rõ mấy
vấn đề mà dư luận đang đồn thổi.
Nó cười nửa miệng:
- Các anh lại hỏi tôi về chuyện, chỉ là
anh lái xe tiền đâu mua tám lô đất ở trung tâm chứ gì? - Nó xả ra một tràng -
Các anh là công an mà cũng a dua theo dư luận không đúng! Tại sao các anh không
nghĩ sâu một tý, tôi không ăn cắp, ăn trộm, không tham ô, làm ăn chân chính, có
tiền là tôi mua…
Anh công an có vẻ hơi lúng túng:
- Đây không phải là cuộc thẩm vấn, chỉ
là cuộc trò chuyện chân tình. Anh có thể cho chúng tôi rõ điều đó được hay
không?
Nó trả lời:
- Lẽ ra việc này tôi không phải trình
bày với các anh. Nhưng…vì tiền mua những lô đất đất này hoàn toàn chính đáng, nên có thể nói thẳng, đó là tiền ông bà để lại, tôi được thừa kế…
Anh công an nói nhẫn nhục:
- Người ta đồn, sếp của anh mới là người
mua tám mảnh đất này, còn anh chỉ là người đứng tên, đúng không?
Nó đứng dậy, trừng mắt, lấy tay đập bàn:
- Tuyệt đối các anh không được lôi sếp
của tôi vào chuyện này. Ông ấy là người nghiêm túc, đạo đức, gương mẫu. Ông ấy
từng nói: “ Nhà tôi ở chỉ đủ chỗ chui ra, chui vào. Ngoài ra không còn một căn
nhà nào khác...”. Tám lô đất đó là của tôi, tiền tôi bỏ ra. Còn nguồn tiền ở
đâu…các anh không cần biết !
Dáng đứng hiên ngang, giọng sang sảng,
thế chủ động, nó làm cho người công an ngắc ngứ, bị động. Rồi nó vạch ra những
sai trái khi công an làm cuộc “thẩm vấn” này… Cuối cùng, biết không thể uy hiếp
nó, công an trả tự do cho nó.
Nó cũng giữ đúng yêu cầu của mấy anh
công an, không báo chuyện này cho sếp biết.
Nhưng chính sếp gọi nó lại, khen:
- Cậu rất khá, vừa rồi tôi làm một “phép
thử” xem thái độ cậu như thế nào. Bản lĩnh của cậu rất vững vàng, biết bảo vệ
tôi đến cùng… Được! Cậu vẫn là người lái xe cho tôi và tôi sẽ nâng cho cậu hai
bậc lương…
À, ra thế ! - Nó nghĩ thầm - Suy đoán
của nó không lầm. Công an làm sao “dọa” được nó, đến sếp của mấy thằng công an
đó, gặp sếp nó còn rúm ró, huồng hồ là tay chân cấp dưới. Được thể nó quát …
Chứ mới đầu, nó cứ tưởng phe nhóm của
ông Y… là đối thủ một sống, một chết với sếp, bắt nó rồi tra tấn phải khai ra
ai là người đưa tiền để nó mua tám lô đất?
Nếu đúng như vậy, chẳng cần tra tấn, nó
cũng khai.
Sợ bỏ mẹ…
Trần Kỳ Trung
(FB Trần Kỳ Trung)
Nhận xét