5131. Nguyễn Sự lạy...cát
Nguyễn Sự lạy...cát
![]() |
Ông Nguyễn Sự và ông Lê Trí Thanh với nén tâm hương bên bờ Cửa Đại mới được bồi lấp trở lại - ảnh Trần Tuấn |
Ngó cung
cách ông Sự, ông Thanh kính cẩn cúi sâu lạy cát, bờ cát mới mịn ướt còn chưa để
lại dấu chân, tôi chợt nhận ra rằng đây là hình ảnh chưa từng có...Khi cuộc
giành và giữ cát trên cả nước những ngày qua đã đến hồi khốc liệt có nhiều máu
đổ. Với những cuộc mua bán tài nguyên diễn ra bên bữa tiệc xa hoa bạc tỷ. ..
Bán đảo Sơn Trà - tấm lá chắn thiên nhiên cuối cùng của người dân Đà Nẵng cũng
đang chịu thân phận nhỏ nhoi của hạt cát. Bị mua bán, băm nát. Quan chức
có thể cúi lạy mồ mả cha ông mình. Nhưng có bao giờ biết lạy cát?
Những tấm hình ông Nguyễn Sự thắp
nhang “lạy cát” Cửa Đại này
tôi chụp độc quyền. Thực ra lúc ấy chỉ
có mình tôi chụp, vội
vàng với cái máy ảnh cùi bắp. “Lạy cát” với ông Sự là ông Lê Trí Thanh, Phó Chủ
tịch UBND tỉnh Quảng Nam .
Lúc ấy khoảng hơn 5 giờ sáng
thứ Hai ngày 13.2.2017. Bên thềm biển Cửa Đại (phường Cửa Đại, TP Hội An). Tối
hôm trước, ông cựu Bí thư thành phố Hội An này điện cho tôi, khấp khởi báo tin:
“Cát Cửa Đại đã về rồi. Sớm mai dân sẽ làm
lễ cúng…”.
Cuối năm 2014, khi bãi Cửa
Đại bị biển nuốt chửng hết đường lui, công cuộc cứu bãi biển đang đến hồi cam
go, thậm chí bối rối, tuyệt vọng. Suốt 3 ngày đêm người dân dựng đàn cúng cầu
an, cầu
xin cát quay trở về.
Khi ấy, từ sáng tới đêm,
những chiếc xe cẩu hối hả đóng lút xuống biển những tấm thép cao tới 10 mét,
ken sát bên nhau tạo thành bức tường thành ngăn biển khỏi nuốt mất bờ. Rồi những
chiếc xe xúc hối hả đóng cát vào bao nhập khẩn cấp từ Hà Lan. Mỗi bao chứa tới
vài khối cát. Xếp lớp lên nhau tạo thành một loại kè
mềm. Dùng cát để giữ
cát…
Nhưng cát Cửa Đại vẫn cứ
trôi. Từng ngày rời bỏ con người…
![]() |
Ông Nguyễn Sự thắp hương lên dải cát mới bồi Cửa Đại - ảnh Trần Tuấn |
Bảo sao không mừng rớt nước
mắt cho được khi sau mấy năm, hôm nay cát lại trở về ?
Sáng ấy, dâng hương tại lăng
Tiêu Diện gần đó xong, tôi theo ông Sự ông Thanh ra biển qua một lối nhỏ dương
liễu. Mặt trời bắt đầu lên. Bức tường sắt cao lớn dài cả trăm mét ngăn cát trôi
dạo nào nay nhuốm màu gỉ sét. Nhưng điều mong ước đã hiện ra: Cát
đã bồi thành một bãi dài bên
này bức tường. Bên kia tường sóng vẫn dập dềnh.
Những nén nhang được thắp
lên, nghi ngút làn khói mảnh trước biển rộng bao la.
Ngó cung cách ông Sự, ông
Thanh kính cẩn cúi sâu lạy cát, bờ cát mới mịn ướt còn chưa để lại dấu chân,
tôi chợt nhận ra rằng đây là hình ảnh chưa từng có.
![]() |
Anh Lê Văn Tuấn - áo trắng - Đội trưởng cứu hộ bãi biển Cửa Đại chuẩn bị cho một ngày làm việc mới bên bãi tắm đã bồi lấp trở lại - ảnh Trần Tuấn |
Cuộc giành và giữ cát trên
phạm vi cả nước những ngày qua đã mang dáng dấp của một cuộc “chiến tranh tài nguyên”. Chỉ vì ngăn
chặn dự án hút cát trên sông Cầu, Chủ tịch tỉnh Bắc Ninh cùng nhiều lãnh đạo bị
nhắn tin đe dọa phải kêu
cứu Thủ tướng. Máu và mạng người đã đổ. Trong khi cát vẫn ào ạt được xuất bán
ra nước ngoài…
Số liệu thống kê, một thập kỷ
qua đã có 67 triệu m3 cát được xuất khẩu riêng qua Singapore . Chỉ trong vòng 2 tháng
đầu năm nay, gần 1 triệu m3 khối cát đã rời khỏi Việt Nam theo những
con tàu khổng lồ. Chưa kể cát chui vào những công trình kỳ vĩ của công cuộc đô
thị hóa đang rầm rộ khắp nơi.
Báo Tiền
Phong vừa kể, dân làng ở Yên
Dũng (Bắc Giang) dùng vũ khí nguyên thuỷ để giữ cát sông Cầu. Đó là những thân
tre được uốn thành những chiếc ná khổng lồ. Dây thun to như xăm xe đạp, đạn là
những hòn đá bằng nắm đấm người lớn, bắn xa tới 30 mét. Xạ thủ là thanh niên,
người già, trẻ con, thay nhau bỏ cơm trực chiến gác “trận địa” đánh đuổi tàu trộm cát.
Cảnh tượng như ở Yên Dũng
đang diễn ra trên mọi dòng sông lớn nhỏ, bờ biển gần xa của đất nước. Trận địa giữ cát ấy là trận địa lòng dân.
Lòng dân còn muốn níu giữ chút này, cho căn nhà, thửa ruộng, ngôi mộ tổ tiên
khỏi thiên tai, bão lũ tàn phá, cuốn phăng. Đến khi “trận địa” ấy tan tác rồi
thì còn gì nữa? Quê hương xứ sở này sẽ còn gì, sẽ trôi về đâu?
Cát tặc cũng như lâm tặc,
thật ra đều là dân lao động bần hàn vì miếng cơm mà phải đi làm thuê. Dân
giữ cát, dân cướp cát, cũng đều khó nghèo lam lũ như nhau. Chỉ những
kẻ phía sau, trên cao ngồi trong phòng lạnh, nhà hàng ký táng, bán mua thiên
nhiên bên những chai
rượu ngàn đô, bữa tiệc xa hoa tiền tỷ, có khó điểm mặt lôi ra ánh sáng không mà
sao vẫn cứ để nhởn nhơ khoác những chiếc mặt nạ đi rao giảng đạo đức?
Những ngày này, tấm lá chắn
thiên nhiên hiếm hoi cuối cùng của người dân Đà Nẵng là bán
đảo Sơn Trà cũng đang chịu thân phận nhỏ nhoi của hạt cát. Bị mua bán, băm nát. Linh hồn rừng núi
cũng đã bỏ con người mà đi…
![]() |
Cách đó không xa, một khu resort sát biển bị sóng nuốt cát nuốt bờ, đánh gục từ mấy năm trước, nay vẫn còn nguyên - ảnh Trần Tuấn |
Quan chức có thể cúi lạy mồ
mả cha ông mình. Nhưng có bao giờ biết lạy cát. Biết cúi mình
trước cái nôi sinh thành, chở che nuôi dưỡng tổ tiên cho đến hôm nay, và còn
nữa đời đời con cháu mai sau?
Để kịp dừng tay lại?
“Hằng
hà sa số”- cát sông
Hằng nhiều không thể đong đếm. Nhưng Phật cũng dạy, thời gian trôi qua đời sống
muôn loài còn nhiều hơn cát sông Hằng.
Tôi nghĩ, mỗi hạt cát không
hề vô danh, mà đều mang trong mình một phận số của “Đi” và “Ở”.
Tùy thuộc ứng xử của con
người.
Trần Tuấn
(Nguồn: vnhomnay.net)
Nhận xét