4983. Ma !
Ma !
![]() |
Hình minh họa |
…Hồi sơ tán tránh máy bay Mỹ ném bom, ở miền bắc, trước năm
1973, chúng tôi về một vùng làng quê…
Làng quê này biệt lập với xung quanh, bạn cùng tuổi trong làng
phần đông mù chữ, cái gì cũng ngơ ngác, khi nghe bọn tôi kể chuyện. Xung quanh
làng là ruộng với tre, đầu làng một cây đa già, rễ phủ xuống đầy mặt đất, cạnh
đấy là một cái miếu. Nói là miếu nhưng cũng to, bên trong có mấy bức tượng, tối
âm u…Ban ngày từ ngoài nhìn vào mờ mờ ,ảo ảo …chứ chưa nói ban đêm. Anh Lãng,
chỉ huy dân quân ở đây, nói với chúng tôi:
- Miếu ấy thiêng lắm! Dân ở đây ai cũng sợ, bọn trẻ không dám
đến đây, ngày rằm, mùng một đều phải cúng…Nửa đêm, ma hay về. Các em cũng không
nên đến gần…
Một tối…
Chúng tôi chơi trốn tìm ở gần miếu, đang núp sau một mô đất, bọn
tôi thấy có hai bóng người xuất hiện, chân nhón khẽ, đầu quay trước, quay sau
quan sát . Bọn tôi nín thở theo dõi…Nhìn kỹ, té ra anh Lãng đang dẫn một chị
dắt díu nhau vào miếu…
Mấy thằng bọn tôi lặng lẽ bò vào…
Sau bệ miếu hai người thở mạnh, hổn hển…
Thế mà anh Lãng nói: “ Miếu này thiêng lắm!”. “ Miếu thiêng”
phai nhạt dần trong chúng tôi.
… Ngày rằm, buổi chiều dân làng có mang ít đồ cúng để trước sân
miếu. Đồ cúng thì không có nhiều, mấy nắm xôi, hai ba cái bánh chưng, bánh đa…
Đối với chúng tôi lúc ấy, đó là “ bữa tiệc” thịnh soạn! Bọn tôi chờ tối, sẽ
“tiến hành thu dọn chiến lợi phẩm”…
Khuya, biết chắc không có ai để ý, chúng tôi bí mật tiếp cận, có
ai ngờ…! khi vào bệ thờ, thì sạch bách, cả bọn tiếc ngẩn, tiếc ngơ! Ai đã vào
lấy trước chúng tôi??? Nghĩ một hồi, chỉ có anh Lãng. Anh ấy hay dọa “Miếu có
ma”, chức thực ra là anh lợi dụng điều ấy để đưa chị dân quân vào đây làm…cái
gì đó! Bây giờ, cũng vậy, chỉ có anh Lãng lấy đồ ấy thôi!
Một thằng mò vào bếp nhà anh ấy, y như rằng… trong chỗ đẻ thức
ăn trong bếp vẫn còn mấy chiếc bánh chưng, mấy cái bán đa, đồ cúng của mấy bà.
Chúng tôi đưa mấy vật chứng đó định vạch mặt anh Lãng, thì Anh ấy cười:
- Bọn chúng mày dân thành phố có tý chữ, hơn bọn trẻ ở nông
thôn, ở đây bố bảo, chúng cũng không dám mò vào miếu ban đêm. Thôi… thế này!
Tao nói miếu có “ma” chẳng qua là chỗ để kiếm ăn…
- Không phải ! – Chúng tôi phản đối – Anh còn làm những chuyện
khác nữa… bọn em biết hết…ví như…ví như…anh dẫn chị gì ấy…rồi làm sau bệ thờ…
Anh Lãng nhìn bọn tôi ngạc nhiên:
- Bọn chúng mày nguy thật, không lừa được…thôi thế này…Chúng mày
tuy có ít chữ, nhưng về đây cũng đói…- Anh bàn với chúng tôi, giọng thì thào –
Tao với chúng mày tung tin là miếu có “ma”, tất nhiên chúng mày nói hay hơn
tao. Người ta sợ, sẽ cúng to hơn nữa, có khi có cả gà ấy nữa chứ! Lúc ấy, tao
với chúng mày…cùng ăn chung, thế có sướng hơn không?
- Như vậy miếu không có ma?
- Làm chó gì có! – Anh Lãng nói – nhưng cứ tung tin thế cho
người ta sợ, mình lại có lợi. Hiểu chưa! Bọn mày có chữ nhưng không “khôn” bằng
anh đâu!
Bọn tôi đưa mắt nhìn nhau. Cũng đang đói, ở đây an toàn không sợ
máy bay ném bom, anh Lãng đang cần mình, dọa dân có “ma”, anh ấy có lợi, mình
cũng có lợi, đói có cái ăn…
Dại gì…!
- Miếu ấy có ma, ghê lắm! phải thờ.
Những người dân làng quê tội nghiệp này, đã tin anh Lãng, giờ
thấy chúng tôi nói vậy, càng tin hơn…
Trần Kỳ Trung
(FB Trần Kỳ Trung)
Nhận xét