4840. Giữ mình là giữ cái gì?
Giữ mình là giữ cái gì?
![]() |
Hình minh họa |
Làm thân con gái là phải giữ mình, tôi
hiểu nôm na là không cho ai động vào người.
Con ơi mẹ dặn chân tình
Ra ngoài con phải giữ mình nghe con…
Mỗi khi
bước ra khỏi cửa là tôi lại nhớ câu thơ này của mẹ. Câu này không có gì mới, có
lẽ các cụ nói từ mấy nghìn năm nay. Làm thân con gái là phải giữ mình, tôi hiểu
nôm na là không cho ai động vào người, nhất là lũ đàn ông.
Để thực
hiện lời mẹ dạy, tôi luôn luôn giữ khoảng cách với đàn ông ít nhất là mét rưỡi,
đây là khoảng cách an toàn. Đàn ông thuộc lớp động vật năng động, hai tay
thường múa máy, thích động chạm vào đàn bà, cảnh giác là chuẩn rồi không phải
chỉnh.
Một hôm
tới cơ quan, bỗng nhiên có một bóng hồng cao tuổi tới làm quen và ngồi sát sạt,
tôi không mảy may nghi ngờ, cùng giới với nhau có gì sợ chứ. Tuy nhiên chị ta
rủ tôi đi uống cà phê và thích cầm tay tôi, thậm chí sờ vào người tôi khiến nổi
da gà da vịt.
Ngay sau
đó tôi tiếp tục bổ sung vào quy chế: Kể cả đàn bà cũng phải giữ khoảng cách mét
rưỡi. Đàn bà đụng chạm vào người còn ghê hơn đàn ông, chả hiểu thế nào nữa, có
nghĩa là phải giữ mình với chính người cùng giới.
Một ngày
trời đẹp như tranh, tiếng sét ái tình nổ trong tim tôi khi chàng tiến tới làm
quen. Bây giờ tôi mới biết thế nào là tiếng sét ái tình, mới nhìn nhau đã cảm,
đã muốn làm vợ chàng rồi. Tôi nhận lời đi chơi với chàng, công viên thơ mộng
chìm vào mộng mơ, tuy nhiên tôi vẫn giữ khoảng cách mét rưỡi với chàng.
Mấy lần
chàng cố tình đi gần lại nhưng tôi lập tức giãn ra, đàn ông hình như có sức hút
như nam châm, không cảnh giác sẽ bị dính với anh ta liền, không hoàn thành được
nhiệm vụ giữ mình.
Lần thứ
hai, làn thứ ba…đi chơi với chàng tôi vẫn kiên trì giữ khoảnh cách như vậy. Và
rồi tiếng chuông điện thoại của chàng thưa dần đi, và tịt hẳn. Hình như chàng
nghĩ tôi bị bệnh gì nghiêm trọng nên không muốn gần gũi, hoặc trái tim tôi là
giá băng.
Tôi
chính thức bị tương tư, ăn không biết ngon, ngủ không tròn giấc. Mẹ ơi là mẹ,
tại sao lại như thế chứ, anh nào cũng bỏ con mà đi thế này…
Thời
gian thấm thóat trôi đi, loáng cái tôi đã trải qua 30 mùa xu hào rồi mà vẫn
phòng không. Mẹ tôi bắt đầu lo sợ, con gái hơ hớ thế kia sao lại ế dài.
Tôi kể
cho mẹ nghe sự tình nguồn cơn mấy mối tình đã qua, trong đó có thành tích giữ
mình mà mẹ dặn. Mẹ tôi nghe tới đâu là mặt tái tới đó, hình như mẹ đang hối hận
điều gì. Mẹ đập tay xuống bàn mà mắng:
-
Giời ơi là giời, giữ mình là giữ phẩm chất nhân cách người phụ nữ, là phải đoan
trang hiền thục... Ai bảo con giữ khoảng cách mét rưỡi với giai làm gì!
Theo Lê Tự (Dân Việt)
Nhận xét