4375. Cụ già đi hái khoai mon
Cụ già đi hái khoai mon
NND/PNTB
Hôm rồi, mình và Công Thế rủ
nhau đi sáng tác ảnh ở bản NR, một bản vùng cao, hẻo lánh. Đang đi bỗng phát
hiện một thân hình còng như cái dấu hỏi (theo cách ví von của nhà thơ Phùng
Quán), đang lọ mọ gần bụi cây dại bên bờ ao bèo, phía trên một con suối đầy đá
cuội.
Một bà cụ. Đúng là một bà cụ
đã quá già, tóc trắng như cước, tuy không nhìn thấy mặt, cũng chẳng thể đoán được tuổi. Không ai
bảo ai, chúng mình đều dừng lại, theo dõi. Bên cạnh lùm cây, bà cụ chui ra chui
vào lầm lũi như một con chim Cuốc đang kiếm mồi.
Cả hai chúng mình đều nín thở ngồi
xuống cạnh một tảng đá, giương máy ảnh sẵn sàng ghi hình, không muốn làm kinh
động đến cụ. Một lát sau, cụ chui qua lùm cây, sang phía bờ suối, mình vội lần
sang bờ ao, nơi cụ vừa lom khom ở đó, thì “cái thân còng” đã mất hút vào bụi
cây rậm rạp, chỉ còn đôi giày đen móp méo, đầy bụi bẩn, một đôi giày kiểu đàn
ông nằm ở phía ngoài bụi cây. Ngỡ đôi giày ai vứt đi ở đây, nhưng nhìn kỹ mới
biết đó là đôi giày bà cụ đã đi và để lại đó để chui qua bụi cây cho đỡ vướng.
Tò mò, mình định chui theo nhưng rậm rạp quá không thể qua được, đành đi vòng xuống
một lối mòn để sang phía bên kia, đón lõng.
Sang phía con suối, mình phải
ôm máy ảnh, lò cò nhảy qua những tảng đá cuội khổng lồ, được một đoạn thì thấy
bà cụ lom khom xuất hiện ở rệ suối, đang cắt những cây khoai mon…
Mình nép vào cạnh một tảng đá
to giương máy bấm. Thấy cụ cứ chúi đầu vào bụi, chổng mông ra ngoài, mình gọi:
Cụ ơi, cụ ơi…Nhưng tuyệt nhiên như không hề nghe thấy. Nghĩ cụ không biết tiếng
Kinh nên mình hú to, song cụ vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra. Thôi thì
đành cứ mỏi tay giương máy ảnh lên trán, mắt không rời bà cụ…Đơn giản cũng chỉ
là, để phản ánh một hiện thực sống động ở một góc tối tăm của cuộc sống.
Sau khi cắt được một nắm
khoai mon, cụ lại chui ngược lên cái lối vào ban đầu, chỉ bằng chỗ cho con lợn,
con chó chui qua. Mình lập tức quay lại phía bờ ao, nhưng phải chờ đến mấy phút
mới thấy cụ xuất hiện trở lại nơi để đôi giày móp méo. Cụ nhặt đôi giày lên,
một tay chống gậy, một tay xách giày, chân đi trần trở ra phía ngoài bờ ao. Có
lẽ nhiệm vụ của cụ đã xong. Mình và Công Thế tiến lại gần, làm quen. Mình móc
trong túi máy ảnh ba cái bánh ngọt, cúi xuống, hai tay trịnh trọng đưa cho cụ
và nói: “Con xin biếu cụ”. Đáp lại, cụ giơ đôi giày ra, mình hiểu và bỏ
bánh vào trong giày, thoảng thấy một mùi mồ hôi chân của những người có đôi
chân khó ngửi. Vẫn tuyệt nhiên không một câu nói nào.
Đi được khoảng hơn trăm mét
thì thấy cụ ngồi bệt xuống thảm cỏ dại để nghỉ chân, hai tay khoanh lên đầu gối, nét
mặt cực kỳ khó tả. Mình nghĩ, có lẽ trong bộ óc già nua đã từng trải kia, với
cả một cuộc đời dễ gần trăm tuổi, giờ đây có lẽ cụ đang sống lại với những ký ức của một thời
quá khứ buồn vui nào đó? Nhưng không một nhà thông thái nào có thể cao kiến đoán được, bởi nét mặt của cụ luôn
thay đổi, lúc bình thản như bầu trời không nắng nôi, mưa gió. Lại có lúc như
đăm chiêu, đôi mắt gườm gườm nhìn chúng mình như thể đầy mặc cảm và xa lạ. Mình
trộm nghĩ, hay cụ cho rằng, những kẻ “ăn trắng mặc trơn” đứng trước mặt
kia phải chăng là những tên vô công rồi nghề, chỉ giỏi chơi bời lêu
lổng, chúng đến đây làm gì, theo dõi ta làm gì, chúng có mưu mô gì làm hại thân
già này không?! Khi chúng mình chụp ảnh, cụ không xua tay như những người dân ở vùng
khác, nhưng quyết không ngẩng mặt lên…
Sau khoảng mười phút thì cụ
chống gậy đứng dậy, tay phải cầm gậy vẫn không quên xách kèm đôi giày bốc mùi hôi, trong đó chứa ba cái bánh ngọt, tay trái túm nắm khoai mon, sản phẩm sau hơn nửa giờ lao động, bắt đầu chầm
chậm bước đi về căn nhà tranh, vách nứa tuềnh toàng cách đó khoảng hơn trăm
mét, chắc là tổ ấm của cụ.
Sau khi gặp một chàng trai
bản, mình hỏi về cụ thì được biết, cụ không điếc, thậm chí còn nghe và nói được tiếng
Kinh. Nhưng khi chúng mình nhờ chàng trai 'phát sóng ngang' tiếng địa phương, đề nghị cụ
cho chụp ảnh chân dung thì cụ không nói gì, lẳng lặng chui vào một căn buồng
tối như hũ nút, khép cửa lại!
![]() |
Một thân hình còng như cái dấu hỏi. |
![]() |
Lầm lũi như con chim Cuốc đi kiếm mồi. |
![]() |
Lọ mọ gần bụi cây dại bên bờ ao bèo. |
![]() |
Cụ đang chui ra phía bờ suối có nhiều đá sỏi. |
![]() |
Cụ ngồi bệt xuống thảm cỏ dại để nghỉ chân. |
![]() |
Nét mặt cụ đăm chiêu như đang nghĩ về quá khứ xa xăm. |
![]() |
Bắt đầu bước về nhà |
![]() |
Tay xách giày, tay nắm khoai mon, chân chầm chậm bước. |
![]() |
Xin chụp ảnh chân dung, cụ quyết không ngẩng mặt |
(PNTB)
Nhận xét