4046. Trung Quốc dùng nước làm vũ khí chính trị kiềm tỏa láng giềng
Trung
Quốc dùng nước làm vũ khí chính trị kiềm tỏa láng giềng
(GDVN) - Bằng
việc kiểm soát "vòi nước", Trung Quốc đang tạo ra sức mạnh
đối với các nước láng giềng ở hạ nguồn sông Mê Kông cũng như Trung
Á.
Giáo sư Brahma Chellaney từ Trung tâm
Nghiên cứu Chính sách ở New Delhi, Ấn Độ ngày 16/3 bình luận trên
Nikkei Asian Review, hoạt động bành trướng của Trung Quốc trên Biển Đông
đang gây chú ý đáng kể bởi những tác động tiêu cực của nó đến trật
tự hàng hải toàn cầu.
Tuy
nhiên, hoạt động ồ ạt xây dựng các đập nước trên những dòng sông
quốc tế phát tích từ Tây Tạng và Tân Cương để chiếm dụng tài nguyên
nước quốc tế của Trung Quốc lâu nay đã không thu hút được mức độ chú
ý cần thiết, tương ứng của dư luận. Mặc dù bóng ma của một cuộc
chiến tranh nguồn nước đang thập thò, ngấp nghé khu vực.
Kiểm soát nguồn nước là vũ khí chính
trị kiềm tỏa, sai khiến láng giềng
![]() |
Đập thủy điện Tạng Mộc mà Trung Quốc xây dựng ở Tây Tạng đang đe dọa an ninh nguồn nước của Ấn Độ. |
Tuy nhiên cho đến nay Bắc Kinh không
chấp nhận bất kỳ hiệp ước nào chia sẻ nguồn nước với các quốc gia
nằm ở hạ lưu các con sông bắt đầu từ 2 vùng cao nguyên này. Trung
Quốc từ chối khái niệm chia sẻ nguồn nước.Hầu hết
các dòng sông lớn ở châu Á bắt nguồn từ cao nguyên Tây Tạng được
"sáp nhập" vào Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa ngay sau khi thành
lập năm 1949. Một khu vực khác - Tân Cương, cũng là nơi phát tích của
sông Irtysh và Ili chảy đến Kazakhstan
và Nga.
Phân tích
của Giáo sư Brahma Chellaney cho người viết hiểu rõ hơn về tuyên bố
của người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Lục Khảng hôm 15/3: "Người dân sống dọc theo sông Mekong - Lan Thương đều được
nuôi dưỡng bởi cùng một dòng sông. Đương nhiên là bạn bè cần giúp đỡ nhau khi
cần thiết".
Trung Quốc nói rằng họ bắt đầu xả
nước từ con đập Cảnh Hồng ở tỉnh Vân Nam từ 15/3 đến 10/4 để giúp
các nước hạ du sông Mê Kông như Campuchia, Lào, Myanmar, Thái Lan và
Việt Nam khắc phục tình trạng hạn hán nghiêm trọng.
Ông Lục Khảng khẳng định, tình hình
hạn hán trong khu vực hiện nay là do thiên tai chứ không phải con
người. Nói cách khác, 6 đập Trung Quốc đã xây và 14 đập dự kiến sắp
xây để chặn dòng Mê Kông là vô can.
![]() |
Ông Lục Khảng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Ảnh: Nikkei Asian Review |
Nhưng thực tế hồ chứa thủy điện
Cảnh Hồng có dung tích hoạt động tối đa 249 triệu mét khối nước (số
liệu ông Tuấn dẫn theo Wikipedia, còn theo Giáo sư Trần Đình Long - Phó Chủ
tịch Hội Điện lực Việt Nam, đập Cảnh Hồng của Trung Quốc có chiều cao thân đập
là 108m; chiều dài đập là 704,5m. Tổng dung tích hồ chứa của Thuỷ điện Cảnh
Hồng là 1,139 tỷ mét khối nước, theo báo Dân Việt 16/3/2016).Phó Giáo sư, Tiến sĩ Lê Anh Tuấn -
Phó Viện trưởng Viện Nghiên cứu biến đổi khí hậu thuộc Đại học Cần
Thơ ngày 16/3 được báo Dân Việt dẫn lời cho biết, Việt Nam yêu cầu
Trung Quốc xả nước từ đập Cảnh Hồng với lưu lượng 2.300 mét khối /
giây, xả liên tục theo ngày.
Nếu xả theo yêu cầu của Việt Nam là
tối thiểu 2300 mét khối / giây thì chỉ sau 30 giờ là cạn hồ, ông Lê
Anh Tuấn nhận định.
Mặt khác, sống Mê Kông chạy qua
Myanmar, Thái Lan, Lào, Campuchia với hàng ngàn km dọc đường là những
cánh đồng hạn cháy thì dù có xả nước, về được vùng Đồng bằng sông
Cửu Long cũng chẳng đáng là bao.
Còn theo Thứ trưởng Bộ Nông nghiệp và
Phát triển Nông thôn kiêm Tổng cục trưởng Tổng cục Thủy lợi Việt Nam, ông Hoàng
Văn Thắng được đài VOA Tiếng Việt ngày 16/3 dẫn lời cho biết:
“Nước từ đập thủy điện Cảnh Hồng về tới vùng
đồng bằng sông Cửu Long thời gian rất dài, trên nửa tháng. Cho nên chúng tôi
cũng đang chờ đợi. Chúng tôi cũng không đề nghị họ phải xả liên tục. Chúng tôi
chỉ đề nghị họ xả 3 đợt thôi.
Như vậy, nếu họ xả được trong vòng 7, 8 ngày
cũng là quý đối với hạ lưu sông Mekong, đồng bằng sông Cửu Long rồi. Nếu có
dòng nước đẩy mạnh, chúng tôi sẽ cùng các địa phương tìm các giải pháp lấy
nước, trữ nước để phục vụ nông nghiệp vùng đồng bằng sông Cửu Long”.
Giáo sư Brahma Chellaney nhận định,
bằng việc xây dựng một cách lặng lẽ và mờ ám các đập nước lớn
sát biên giới trên các dòng sông xuyên quốc gia, Bắc Kinh đang tạo ra
một thứ vũ khí chính trị, một tình thế không thể đảo ngược với
các nước láng giềng nằm ở hạ du các con sông bắt nguồn từ Tây Tạng,
Tân Cương.
Việc kiểm soát "vòi nước"
cung cấp nước ngọt cho các quốc gia láng giềng đã trở thành một đòn
bẩy, một thứ công cụ, vũ khí chính trị để Trung Quốc gây tác động,
ảnh hưởng đến hành vi của các quốc gia này, bao gồm cả việc ngăn
chặn các nước thách thức các lợi ích ngày càng lớn của Trung Quốc
trong khu vực.
Bằng việc kiểm soát "vòi
nước", Trung Quốc đang tạo ra sức mạnh đối với các nước láng
giềng ở hạ nguồn sông Mê Kông cũng như Trung Á. Các quốc gia chịu ảnh
hưởng nặng nề từ việc làm này chỉ còn biết kêu gọi Trung Quốc hợp
tác cùng khai thác nguồn nước. Thậm chí có quốc gia còn phải
"thận trọng" khi nhắc đến các vấn đề lên án việc làm sai
trái của Trung Quốc.
Băm nát các dòng sông quốc tế, các nước
"thân thiện" với Trung Quốc cũng nằm trong vòng kiềm tỏa
Trên hệ thống sông Mê Kông - dòng chảy
cung cấp nước ngọt huyết mạch của Đông Nam Á, Trung Quốc đã xây dựng
6 con đập và đang có kế hoạch xây thêm 14 con đập nữa.
![]() |
Đập Cảnh Hồng chặn dòng Mê Kông. |
Sau khi đã xây dựng bão hòa các con
đập ở vùng đồng bằng phía Bắc Trung Quốc, trung tâm Hoa Hạ, ngày nay
địa bàn trọng điểm xây dựng hệ thống đập thủy điện được Trung Quốc
di dời sang khu cao nguyên Tây Tạng, Tân Cương, nơi khởi phát của hàng
loạt dòng sông lớn xuyên quốc gia.Bắc Kinh đã thay đổi trọng tâm xây
dựng hệ thống đập thủy điện từ những con sông nội địa sang những
dòng sông xuyên quốc gia, tập trung ở khu vực biên giới với các nước.
Hầu hết các đập nước lớn ở châu Á
là của Trung Quốc. Bắc Kinh tự hào có hơn một nửa trong số 50 ngàn
con đập lớn nhất thế giới. Sự bùng nổ các đập thủy điện ở Trung Quốc
vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại. Ngược lại, Trung Quốc đang tập trung
xây dựng các đập nước sát biên giới với các nước láng giềng.
Quốc gia có dân số thứ 2 thế giới
xếp sau Trung Quốc là Ấn Độ cũng đang phải chịu cảnh bị Trung Quốc
"khóa vòi" cung cấp nước ngọt trên các dòng sông.
Đập Tạng Mộc mà Trung Quốc xây ở Tây
Tạng trên con sông Brahmaputra chảy sang Ấn Độ với chi phí 1,6 tỉ USD
đang chạy đua với thời gian để hoàn thành, trong khi một loạt đập bổ
sung trên sông Yarlung Tsangpo cao nhất thế giới đang diễn ra.
Tình hình thiếu nước ngọt ở Ấn Độ
tồi tệ hơn nhiều so với Trung Quốc, nguồn nước tái tạo nội bộ của
Trung Quốc khoảng 2813 tỉ mét khối mỗi năm, nhiều gấp đôi Ấn Độ. Đã
vậy, Bắc Kinh vẫn đang tiếp tục chặn dòng, đắp đập ngăn sông.
Mối quan tâm của các nước hạ nguồn
các dòng sông quốc tế bắt nguồn từ Tây Tạng và Tân Cương về việc
Bắc Kinh đang tìm cách biến nước thành vũ khí chính trị ngày càng
gia tăng. Bắc Kinh không thèm đếm xỉa đến lợi ích của các quốc gia
được xem là thân thiện với họ, từ Kazakhstan cho đến Thái Lan,
Campuchia.
![]() |
Nông dân Thái Lan cũng đang trở thành nạn nhân của thảm họa kép - El Nino và đập thủy điện Trung Quốc. Ảnh: |
Nhưng những gì Trung Quốc đang làm là
đắp đập và đắp đập, ngăn sông và ngăn sông, chặn dòng và chặn dòng,
khiến các dòng sông xuyên quốc gia như Mê Kông hay Salween nhìn từ bản
đồ giống như một chuỗi hạt, mỗi hạt là một đập thủy điện.Để mang lại lợi ích kinh tế xã hội
lâu dài và đối phó với hạn hán hay mất cân bằng nguồn nước, một con
sông có thể được ngăn đập một cách hợp lý với tính toán chu đáo
đến môi trường sinh thái của cả dòng sông, Giáo sư Brahma Chellaney
bình luận.
Những con đập này đang làm thay đổi
rất lớn chất lượng nước và dòng chảy, làm giảm đáng kể lượng phù
sa màu mỡ xuống hạ nguồn, ảnh hưởng nghiêm trọng đến hàng triệu nông
dân, ngư dân sinh sống nhờ vào những dòng sông này (trong đó có nông
dân Đồng bằng sông Cửu Long).
Các vùng đồng bằng châu thổ ở châu
Á đang bị tổn thương nặng nề bởi biến đổi khí hậu và đe dọa bởi
nước biển dâng, nay càng khát cháy bởi các đập thủy điện mà Trung
Quốc và một số quốc gia ở thượng nguồn, trung du các dòng sông quốc
tế đang đua nhau xây dựng, theo Giáo sư Brahma Chellaney.
Hãy tự cứu lấy mình thay vì trông chờ,
hy vọng vào Trung Quốc
Giáo sư Brahma Chellaney tin rằng, châu
Á cần nỗ lực cùng nhau kêu gọi Trung Quốc vào bàn đàm phán, thể
chế hóa việc quản lý sử dụng nguồn nước ngọt trên các dòng sông
quốc tế. Nếu không có Trung Quốc trên bàn đàm phán, việc hợp tác
bảo vệ nguồn nước và hệ sinh thái trên các dòng sông quan trọng ở
châu Á là điều không thể.
Người viết cho rằng phân tích và đề
xuất của Giáo sư Brahma Chellaney là hợp lý, cần thiết về lâu dài
nhưng phải làm ngay và nỗ lực đấu tranh không mệt mỏi, kết hợp chặt
chẽ các công cụ ngoại giao - chính trị - pháp lý và đoàn kết chặt
chẽ giữa các nước bị ảnh hưởng.
Nhưng từ nay đến khi các giải pháp
này phát huy hiệu quả, chưa biết sẽ kéo dài trong bao lâu bởi sự
khác biệt về lợi ích ngay giữa chính các quốc gia cùng chung một
dòng sông. Trong lúc đó Việt Nam nằm ở cuối nguồn sông Mê Kông, không
thể chỉ trông chờ vào giải pháp trung - dài hạn này.
Thiết nghĩ, các giải pháp tự cứu
lấy mình trước khủng hoảng kép do thiên tai hạn hán bởi El Nino gây
ra, hay do "nhân họa" bởi hệ thống đập thủy điện mà Trung
Quốc và một số nước tạo ra là cấp bách và quan trọng hơn cả, Việt
Nam chúng ta phải tự tìm cách cứu mình trước.
Nếu theo phân tích của Phó Giáo sư,
Tiến sĩ Lê Anh Tuấn nêu trên, việc trông chờ Trung Quốc "xả nước
cứu hạn" cho Đồng bằng sông Cửu Long dường như có phần ảo tưởng.
Đó là chưa nói tới khả năng Trung Quốc sẽ sử dụng vũ khí nước để
mặc cả, đánh đổi với các nước như phân tích của Giáo sư Brahma
Chellaney.
Người viết thiết nghĩ, chống lại El
Nino, hạn hán, xâm nhập mặn hay thiên tai nói chung là điều quá sức
con người và không thiết thực, thay vào đó cần học cách thích nghi
và sống chung với nó.
Hãy học hỏi người Israel trong việc
sử dụng nguồn nước ngọt như thế nào để tối ưu hóa hiệu quả để
phát triển nông nghiệp bền vững, học tập tinh thần người Nhật Bản
sống hài hòa với thiên nhiên, tồn tại và phát triển giữa thiên tai
khắc nghiệt.
Điều đầu tiên phải thay đổi là tư
duy, sau đó mới đến giải pháp.
Khi xâm nhập mặn và hạn hán đã bao
phủ Đồng bằng sông Cửu Long, trồng lúa nước là điều không thể thì
cần nghĩ ngay đến việc khai thác cây trồng, vật nuôi khác chịu hạn
và chịu mặn thày vì loay hoay tìm cách "chống hạn, chống
mặn" như hiện nay.
Tư duy ấy đã giúp chính phủ Thái Lan
hình thành chính sách nông nghiệp mới, thay đổi cơ cấu cây trồng vật
nuôi cách đây đã cả chục năm và đang áp dụng với nhiều bài học có
giá trị, thiết nghĩ Việt Nam chúng ta nên tham khảo, điều này được
tác giả Ngọc Việt phân tích trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam.
Hồng Thủy/ (GDVN)
Nhận xét