3982. "CÔNG LÝ Ở ĐÂU?"
Sự thật bị bóp méo, công lý bao giờ mới được thực thi?
(GDVN) - Đừng nuốt
chửng cả lương tâm của mình, để lại tiếng xấu muôn đời!
Tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội sáng ngày
25/2, bà Tòng Thị Phóng - Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quốc hội đã nói
những lời “gan ruột” làm nức lòng người dân rằng: “Phải phân loại án ngay từ
khâu điều tra ban đầu cho tới kiểm soát hoạt động điều tra của viện kiểm sát,
cố gắng tránh gia hạn tạm giam. Bây giờ gia hạn lần thứ 1, lần thứ 2, rồi lại
xin đặc biệt, theo tôi những việc đó phải cố gắng không làm.
Một người bị giam thì chẳng những họ khổ
mà cả gia đình họ khổ. Họ đi đi lại lại, thăm nuôi, khổ lắm. Phải công khai,
minh bạch để người dân yên tâm”.
Dẫn ra chia sẻ của Phó Chủ tịch Quốc hội
Tòng Thị Phóng để trở lại với vụ việc bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết đã bị tạm giam
tới 800 ngày, nhưng cho tới giờ Viện Kiểm sát Nhân dân TP.Hồ Chí Minh không tìm
được chứng cứ buộc tội.
Chẳng nhớ nổi đã mấy lần tòa án đã trả lại
hồ sơ yêu cầu làm rõ căn cứ truy tố. Báo chí cũng đã lên tiếng nhiều tháng qua,
nhưng Viện Kiểm sát Nhân dân TP.Hồ Chí Minh không làm rõ được và cũng không
đình chỉ vụ án.
Vì sao vậy?
Có phải vì bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết chỉ là
một người dân bình thường thấp cổ bé họng cho nên bị chà đạp đến như vậy không?
![]() |
Ông Dương Ngọc Hải - Phó Viện trưởng Viện KSND TP.Hồ Chí Minh là một trong những người chịu trách nhiệm chính trong việc tạm giam bà Nguyễn Thị Bạch Tuyết 800 ngày. Ảnh của VKSND.TPHCM. |
Một người dân bị tạm giam tới 800 ngày mà
lại không có đủ căn cứ kết tội, nhưng cũng không đình chỉ vụ án, vậy thì xin
hỏi ông Viện trưởng Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao: Công lý ở đâu? Quyền con
người và quyền của công dân ở chỗ nào?
Trong buổi báo cáo trước Ủy ban Thường vụ
Quốc hội sáng ngày 25/2, Viện trưởng Viện Kiểm sát đã nêu ra nhiều nỗ lực để
chống oan sai, trong đó có nhắc đến chuyện đào tạo và nâng cao đạo đức công vụ
cho cán bộ ngành kiểm sát.
Nhưng báo cáo của ông Viện trưởng liệu có
mang lại được niềm tin cho nhân dân hay không, khi mà bà Tuyết bị tạm giam tới
800 ngày vẫn không có đủ căn cứ để xét xử, tuyên án?
Vài tháng trước, Viện kiểm sát Nhân dân
tối cao đã yêu cầu Viện Kiểm sát Nhân dân TP. Hồ Chí Minh báo cáo vụ việc này
và đã chỉ ra hàng loạt những mâu thuẫn, những nội dung "chưa được làm
rõ".
Văn phòng Chính phủ cũng đã yêu cầu báo
cáo.
Nhưng cho tới giờ, mọi chuyện dường như
vẫn đang dậm chân tại chỗ, và mặc nhiên bà Tuyết vẫn bị giam cầm.
Dư luận đặt ra câu hỏi: Nhiều tháng đã
trôi qua, Viện Kiểm sát Nhân dân TP.Hồ Chí Minh, mà trực tiếp là ông Dương Ngọc
Hải – Phó Viện trưởng đã làm gì, có làm đúng chức trách, bổn phận của một cán
bộ kiểm sát không?
Ông Viện trưởng VKSND tối cao đúng là đã
quan tâm xem xét, đã làm việc với cấp dưới và đã có những chỉ đạo, yêu cầu rất
cụ thể đến từng chi tiết, từng mâu thuẫn nhưng có vẻ là ông đã chỉ làm được đến
đó.
Ông Hải vẫn truy tố bà Nguyễn Thị Bạch
Tuyết với những tài liệu, lập luận đã bị chính cấp trên chỉ ra là mâu thuẫn và
người dân thì vẫn bị tạm giam.
Bởi, kết luận mới đây nhất của vụ án
"nguyễn y vân" mà người chịu trách nhiệm - ông Phó Viện trưởng Dương
Ngọc Hải vẫn chẳng bị làm sao?
Thế có nghĩa là ông Dương Ngọc Hải chẳng
cần quan tâm đến chỉ đạo của cấp trên và cấp trên cũng chẳng làm gì được ông?
Trong vụ này thì có lẽ đến giờ chỉ có người dân là chịu trận.
Phải xem chức năng điều tra làm thế đúng
chưa, vai trò của kiểm sát thế nào? Chức năng xử án đã làm tốt chưa, vai trò
kiểm sát thế nào?Cũng trong buổi làm việc của Ủy ban Thường
vụ Quốc hội, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng đã nhắc nhở rằng, một người
được coi là có tội chỉ khi họ bị đưa ra xét xử theo đúng trình tự pháp luật và
tòa tuyên có tội. Viện kiểm sát phải đảm bảo việc ấy.
Tức là kiểm sát phải đảm bảo được công
bằng, tránh bỏ lọt tội phạm, nhưng đồng thời không được để xảy ra oan sai với
bất kỳ người dân nào.
Chủ tịch Quốc hội đã nói thẳng rằng, hết
nhiệm kỳ đồng chí Viện trưởng có thể nghỉ, nhưng toàn bộ cái viện kiểm sát có
nghỉ đâu, ngành kiểm sát có nghỉ đâu.
Viện trưởng có thể về hưu, viện phó có thể
về hưu, nhưng cái Viện kiểm sát có về hưu đâu. Vì vậy phải làm sao lớp sau tiếp
nối lớp trước, phải làm thế nào cho nhân dân được nhờ.
Các đồng chí là công cụ phục vụ nhân dân,
tức là bảo vệ quyền con người, lợi ích hợp pháp của công dân, bảo vệ công lý,
vậy thì làm sao để nhân dân tin tưởng.
Đúng vậy! Muốn dân tin chẳng khó khăn gì,
đơn giản là cán bộ phải nói thật và làm thật, đừng chà đạp lên danh dự, nhân
phẩm của bất cứ ai, và cũng đừng tự cho mình cái quyền quyết định sự sống, sinh
mạng của người khác.
Vậy chẳng lẽ ông Viện trưởng Nguyễn Hòa
Bình tiếp tục im lặng để cho cấp dưới mặc sức hoành hành?
Hay ông còn trông đợi vào sự trung thực,
tự nhìn nhận cái sai của ông Dương Ngọc Hải, điều mà chắc sẽ chẳng bao giờ có?
Bằng không, ông nên nhanh chóng cho rút vụ
án lên cấp cao hơn để xử lý, như thế mới mong có hy vọng ở lẽ công bằng, sự
thật vụ án được tôn trọng, không hàm oan người dân, không bỏ lọt tội phạm.
Bác Hồ đã dạy rằng, cán bộ là công bộc của
dân. Việc gì có lợi cho dân phải hết sức làm, việc gì có hại cho dân phải hết
sức tránh.
Có nhân dân thì mới có cán bộ.
Nhưng nhiều cán bộ lại lầm tưởng khi họ có
chức quyền thì muốn làm gì cũng được, bởi vậy mới có những hành xử theo kiểu
ban phát ân huệ cho người dân, thậm chí coi thường sự sống của dân.
Cái
chức vụ Phó Viện trưởng Viện kiểm sát của ông Dương Ngọc Hải thực chất là để
phục vụ cho cuộc sống của dân, làm những việc tốt cho dân.
Ông
được ăn lương, hưởng bổng lộc từ tiền thuế của dân, vậy thì hãy làm những việc
xứng đáng với những gì đã nhận.
Trong
một buổi làm việc với Bộ Công thương các đây ít lâu, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng
nói một ý rất sâu sắc rằng, lãnh đạo ngành công thương hãy thử làm doanh
nghiệp, kinh doanh đi thì sẽ thấy được nỗi khổ của dân.
Trộm
nghĩ, liệu ông Dương Ngọc Hải có thử một lần vào ngồi nhà tạm giam để cảm nhận
được nỗi cơ cực của người dân, có lẽ cách hàng xử của ông sẽ khác đi rất nhiều.
Người
xưa đã nói rằng “giấy không bọc được lửa”, những gì không phải là sự thật,
những gian dối, lừa lọc, rốt cuộc cũng sẽ lộ ra hết.
Thế
nên đừng nuốt chửng cả lương tâm của mình, để lại tiếng xấu muôn đời!
Diệu Linh/(gdvn)
Nhận xét