4297. Nhật ký tháng 5 - 1975 - Thơ Minh Diện
NHẬT KÝ THÁNG 5-1975
Minh Diện

17-5-1975
Đường Võ Tánh, Võ Di Nguy…la liệt
Tủ Lạnh, TV, Cat-sét, đồng hồ…
Mấy anh lính trẻ quê miền Bắc
Trên nắp ba lô chiếc khung xe đạp
Ngẩn ngơ nhìn
Rồi lặng lẽ bước đi.
18-5-1975
Tượng người lính cộng hòa
Ngồi ôm súng trước mô bia chiến hữu
Bị thanh niên xung kích
Đập tan tành.
Họ mang cả hình cụ Phan Thanh Giản
Dán lên tường
Rồi bắn nát tim
Ai xui họ trả thù như vậy nhỉ?
Mai đây lịch sử sẽ phân minh.
20-5-1975
Trước Nhà sách Khai Trí
Lửa bốc cao
Họ đốt sách.
Đốt Duyên Anh, Nhã Ca, Nhất Linh, Nhật Tiến…
Đốt cả Victor Hugo, Jean Paul Sarte, Pushkin…
Cuộc cách mạng diệt hết mầm trí thức
Đã tràn từ Bắc vào Nam .
20-5-1975
TỰ SỰ
Tôi còn nhớ một chiều Đông buốt giá
Từng ngón chân như rụng khỏi bàn chân
Người xóm đạo làng tôi lê bước
Trên con đường khúc khuỷu mưa trơn
Bỏ lại căn nhà đang ấm ổ rơm
Bỏ cánh đồng đang đổ ải
Bồng bế nhau
Chạy trốn vào Nam .
Tôi trong đội thiếu niên
tiền phong
Hăm hở phất cờ gõ trống
Cố níu chân người xóm đạo quay về
Người xóm đạo vẫn đi
Đi trong giá buốt
Bỏ quê hương đỏ rực màu cờ.
Mùa đông ấy qua đi
Tôi lớn lên giữa lòng miền Bắc
Trái tim tôi
Mang dáng hình của Bác
Kiêu hãnh tự hào
Cầm súng đảng trao
Hăm hở lên đường ra trận
“Đi giải phóng miền Nam !”
Ôi những tháng năm
Dài như vô tận
Vượt Trường Sơn
Đạp đá tai mèo
Chân bật máu
Miệng vẫn hồn nhiên hát:
“Bác đang cùng chúng cháu hành quân!”
Ôi những
tháng năm
Dài như vô tận
Cha mẹ tôi
Trên đồng hợp tác
Chiếc nón tuột vành
Manh áo rách vai
Bữa đói bữa no củ sắn củ khoai…
“Tất cả vì miền Nam ruột thịt!”
Sáng nay tôi hành quân
Vào Sài Gòn
Bỗng sửng sốt
Trước dòng người tị nạn
Bồng bế nhau
Hoảng loạn, rã rời
Như ngày xưa người xóm đạo làng tôi.
Người ơi
Sao lại bỏ đi?
Giữa ngày giải phóng?
Tôi hỏi thăm
Không ai trả lời
Họ nhìn tôi,
Lửa hận thù
Hằn trong đáy mắt
Tôi gặp lại người em xóm đạo
Em như người mẹ ngày xưa.
Tôi đứng trên bãi biển Vũng Tàu
Nhìn con thuyền
Vật vờ trên sóng
Tôi cúi mặt
Nhìn dòng chữ ghi trên báng súng.
MD/
Theo BVB
Nhận xét