3885. Bất thình lình đáo qua Lễ cấp sắc thôn Trung Hồ.
Bất thình lình đáo qua Lễ hội cấp
sắc thôn Trung Hồ.
Ngọc Dương/PNTB
Vẫn đủng đỉnh như mọi ngày, 5 giờ sáng dậy, bật máy tính, lướt qua các
trang mạng xem có gì “nóng”? Kiểm tra trang PNTB của mình xem đêm qua có bao
nhiêu bà con vào thăm? Sờ lần chỗ này tí, chỗ kia tị… Rồi đi bài Thái cực
trường sinh đạo để thở sâu, rồi vệ sinh, tắm táp xong ra đánh bát
cơm nguội với nước mắm ớt…
Đang ăn thì điện thoại réo. Thằng Bằng (Nghệ sĩ nhiếp ảnh Ngọc Bằng): “Bác đi
chụp ảnh không”? - "Ở đâu?" - "Phìn Ngan. Lễ hội cấp sắc rất hoành tráng. Nhưng
đường đi “khoai” lắm, yếu bóng vía không đi xe máy được, bác phi lên đường
Thanh Niên, gửi xe rồi cháu đèo…" - "Chờ tao tí, ăn nốt miếng cơm đã". Mồm thì nói
nhưng óc thì nghĩ ngay đến máy ảnh xem pin đầy chưa, thẻ mấy Gb, mang ống kính
nào, trời này mặc gì, đi giày gì, trong túi máy ảnh đã có lọ berberine để phòng
“Tào Tháo đuổi” chưa, bàn chải răng nữa (vì 35 % răng dởm, nên bàn chải cần hơn
khăn mặt), kính, bút… Không cẩn thận có ngày “chết đứng”. Đã có lần đi chụp
ảnh, chụp suốt sáng đến trưa, toàn ảnh đẹp. Nghĩ bụng, chuyến này chắc thế nào
cũng vớ được cái giải quốc tế! Tác nghiệp xong kiểm tra lại xem thế nào, thì ôi
thôi, quên mẹ nó không lắp thẻ! Thẻ vứt ở nhà. Khác gì ngày xưa chụp máy không
phim! Đúng là con cá mất là con cá to! Cái máy KTS không lắp thẻ khi chụp nó vẫn hiện ảnh lên màn hình, nên cứ
tưởng…
Đang loay hoay chuẩn bị thì Bằng lại gọi: “Bác ơi, bác đi chưa?” –
“Chờ tao tí...”. 2 phút sau lại “Bác ơi
bác đi đến đâu rồi”? – “Tiên sư mày, chờ bác tí, già rồi, gần bẩy mươi rồi,
nhanh thế đéo nào được!”. Bằng: "Ờ ờ…", tắt máy. 15 phút sau, hai bác cháu gặp
nhau ở Cốc Lếu. Gửi cái Jupiter của mình vào quán bán đồ ăn rồi ngồi lên xe máy
của Bằng. Nó phi như điên, ngồi sau rợn cả gáy. Nhưng khi qua Làng San (Quang
Kim) rẽ lên Phìn Ngan, leo dốc nhẩy tâng tâng, lách từng tảng đá bằng những cái
cối giã gạo mới thấy quãng đường lúc nãy ngang cao tốc Nội Bài – Lào Cai! Hóa
ra cuộc đời không nếm cái khổ thì đố anh nào biết được cái sướng! Ngồi sau hai tay
phải ghì thật chặt vào cái khung thép ở đít yên xe, răng nghiến chặt, nín thở,
khí công, sẵn sàng đón những cú giập “chùn xương sống”… Trời lạnh, chỉ hơn 10
độ mà cảm thấy mồ hôi ở lưng rịn ra. Cứ ngược lên dễ đến hơn chục cây số như
thế. Mà đi mỗi cây số đường này thì ngại hơn cả trăm cây đường bình thường.
Đến gần thôn Trung Hồ thì hai bác cháu ngẩn tò te: Một cái cổng bằng tre
lộc ngộc chắn ngang đường! Quái nhỉ, sao lại cấm đường vào làng thế này? Mình
tụt xuống, Bằng dựng xe. Bác cháu loay hoay mãi, không tìm được lối mở cổng.
Phát hiện được mấy dây lạt buộc nín những khúc tre to bằng bắp đùi, dài ba bốn
mét, Bằng tháo dây lạt, định gỡ từng cây tre ra để lấy một lối lách. Đang làm
thì thấy một thanh niên dân tộc đi đến: “Các ông đi đâu mà lại định phá cổng
làng thế này?”. “Này cậu, sao đường làng lại rào chặt thì đi kiểu gì?” Cậu
thanh niên không trả lời, lấy tay bám vào một khúc tre thẳng đứng khẽ kéo
“roạt” một phát, cái cánh cổng theo kiểu “cửa lùa” mở ra thênh thang! Cả hai
bác cháu đều “ồ” lên, mắt tròn mắt dẹt. Đúng là ngu thật, có thế mà không tài
nào phát hiện ra cái “mật mã cánh cổng làng”, tí nữa thì phá cổng của người ta.
Mừng quá, Bằng rút thuốc lá mời cậu thanh niên Dao. Cậu ta giải thích: “Phải
làm cổng này để chắn con trâu, nếu để trâu qua đây xuống dưới kia phá hoa màu
thì bị phạt 7 triệu một con đấy! Khi hai bác cháu tiếp tục đi thì Bằng bảo:
“Đúng là đi quãng đàng học sàng khôn, bác nhỉ?”...
Lễ cấp sắc của người Dao đỏ (còn gọi là lễ lập tịch) vốn là một nét văn
hóa tâm linh truyền thống nổi tiếng ở vùng Miền Núi Bắc. Trong cuộc này, bà con mấy
dòng họ ở thôn Trung Hồ, xã Phìn Ngan hò nhau làm Lễ cấp sắc tập thể. Thường
thì những lễ cấp sắc chỉ làm cho một người và từ 3 đến 7 “đèn” thôi. Cuộc này
cấp sắc 12 đèn (cấp cao nhất) cho mấy chục người đàn ông, nên hoành tráng là
phải... Người ta viết và quay
phim, chụp ảnh về Lễ hội cấp sắc nhiều rồi. Thế nên mình cũng chẳng có ý định
viết lách gì. Vào chụp mấy cái ảnh chơi thôi. Vào đến nơi thấy rực rỡ một màu đỏ, đỏ
như hoa chuối rừng nở rộ. Thế là sà vào chụp ngay. Chụp toát mồ hôi. Nhìn thấy
Trần Hậu, Giang Sự cũng đang chổng mông, lom khom xoay hết góc này sang góc
kia. Mấy tay máy này như ma xó, các hắn đến từ bao giờ chả biết. Những lúc như
thế này, gặp người thân người quen cũng rửng rưng, chả thèm chào. Chào một cái
là có khi mất thời cơ. Cứ bấm đã… Đúng là người Dao đỏ nên màu đỏ là chủ đạo.
Thôi, không lại bảo nói dài, mời bà con xem mấy cái ảnh trong cuộc cấp
sắc này: Màu đỏ là chủ đạo.
![]() |
Những thiếu nữ Trung Hồ, Phìn Ngan |
![]() |
Chị em ngoài cuộc, đứng xem |
![]() |
Những ông thày |cao tay| từ 3 đến 12 đèn |
![]() |
Chân dung cụ già trong Lễ hội cấp sắc |
![]() |
Chờ lộc của "Ngọc Hoàng" |
![]() |
Thày đón vào nhà |
![]() |
Thày đọc sách răn dạy người được cấp sắc ở trong nhà |
![]() |
Bộ phận hậu cần, trộn xôi màu |
![]() |
Nhà nhiếp ảnh Giang Sự và cô gái Dao |
![]() |
Trên đường về, nghỉ chân, ngắm con đường lên Thủy điện Phìn Ngan |
Nhận xét