709. Sự nổi tiếng và Tài năng
![]() |
Hình minh họa - Hình Internet |
PNTB: Hôm nay ngẫu nhiên bắt gặp trên facebook của Mạnh Kim một đoạn viết cho Đàm Vĩnh Hưng. Mình rất thích cách đặt vấn đề này. Quả thật trong một xã hội hay một giai đoạn lịch sử mà các chân giá trị được tôn trọng thì Tài năng và Sự nổi tiếng tỉ lệ thuận. Ngược lại, một khi ở đâu đó các ngụy giá trị lên ngôi thì sự nổi tiếng không hề đồng thời là tài năng, thậm chí chúng tỉ lệ nghịch. Hiện không ít kẻ ngộ nhận mình có tài năng và được những kẻ mù quáng hoặc nịnh bợ tâng bốc lại khiến cho anh ta càng hoắng lên hơn. Thực tế cho thấy, có những tác phẩm được giải thưởng này nọ mà rồi chẳng mấy thí không còn ai nhớ đến nữa. Ở cái thời mà đồng tiền có thể mua được mọi thứ...thì chớ vội vàng trong đánh giá các giá trị tinh thần.
Trên lĩnh vực văn học nghệ thuật mà chưa chi đã hoắng lên là có lúc ân hận không kịp.
Mạnh Kim viết cho Hưng thế này:
Sự giàu có trong “sự nghiệp đi hát” của Đàm có
được là do Đàm gặp đúng thời. Nó rơi vào đúng cái thời mà thị hiếu số đông
không thể được xem là chuẩn mực để đánh giá chân giá trị; cái thời mà ca sĩ
trình độ nhạc chợ và nhạc kẹo kéo có thể sắm kim cương hột xoàn; cái thời mà
các bảng xếp hạng và các giải thưởng chỉ là những sô diễn nhố nhăng được tổ
chức để lấy tiền tài trợ hơn là để vinh danh những ai cần và đáng vinh danh;
cái thời mà cảm thụ âm nhạc không thể được “định nghĩa” mà chỉ có thể “miêu tả”
với những từ đại loại “bát nháo”, “rẻ tiền”; cái thời mà chất giọng và tâm hồn
nghệ sĩ không được đánh giá cao bằng bộ quần áo mà “ca sĩ” mặc, cái thời mà
người ta đếm số thành viên fan base để “tính” mức độ thành công sự nghiệp… Đàm
đã nổi tiếng trong cái thời như thế đó.
“Quăng” Đàm vào một môi trường nghệ
thuật đúng nghĩa, loại như Đàm không chỉ không có cửa làm ca sĩ hạng C mà chỉ
đáng soát vé thôi, không hơn không kém!
Nhận xét