Màu đỏ Artek Truyện ngắn. Phạm Duy Nghĩa ( VNTN ) - Chẳng gì thú bằng đón bão trên đại ngàn, thằng bé nhận ra điều đó từ ngày đem đàn dê lên núi cao. Trên đó bạt ngàn đá, trập trùng mây, và cây dại thì nhiều loài đến mức những con dê lì lợm treo mình như làm xiếc trên vách đá cả tháng trời tìm ăn cũng không xuể. Nơi ấy gió không còn bị nhốt trong những khoảng đồi hẹp, và có thể thổi bay người như thổi một chiếc lá trên cành. Thế giới hùng vĩ đó chỉ cách nhà nó một ngày đường - ngôi nhà bé như tổ chim khuất sau rặng bồ đề, dưới chân đồi, bên con đường đất đỏ. Biết loài dê vốn là những nhà vô địch về leo trèo nên bố thằng bé đã quyết định làm chuồng cho chúng ở luôn trong núi. Được ăn nhiều thứ lá và tự do chạy nhảy như thú hoang, dê mới chắc thịt. Thêm nữa, thằng bé ở trên ấy có thể đào dúi bẫy chuột và kiếm rau dại thay cơm, đỡ tốn gạo nhà - bà mẹ nói thế. Giữa thời cả nước đều đói, bớt đi được một miệng ăn cũng là điều mừng. Vậy là thằng bé ở một mình...
Nhận xét
ĐƯỜNG XA AI VẪN NẶNG TÌNH VỚI AI?
LÀO CAI LẮM TRÚC CÙNG MAI
HẢI PHÒNG BIỂN CẢ, SÔNG DÀI NHỚ MONG.
THẾ MÀ ĐÃ MẤY CHỤC NĂM
XA NHAU VẪN NHỚ, VẪN MONG TỪNG NGÀY
TRIỆU DÂNG CON NƯỚC VƠI ĐẦY
MONG CHO "ĐÀO LIỄU" ĐẾN NGÀY..."TÁI LAI.
Nước non muôn dặm vẫn mình với ta.
Tuy không cùng mẹ, cùng cha
Mà sao thân tiết như là anh em.
Ngồi buồn dở "mạng" ra xem.
Bâng khuân nhớ bạn... nước non xa vời...