Nghe chuyện...thêm buồn!
Thêm buồn nghe chuyện ĐOÀN VĂN VƯƠN!
![]() |
Lũ trẻ nhà quê Ảnh Phó nhòm |
Buồn thay chuyện Đoàn Văn Vươn
Cái anh làm vườn mà cũng "đấu" hăng.
Mồ hôi công sức tháng năm
Bây giờ nước lã ra sông cả rồi.
Trải bao sóng dập, bão vùi
Triều lên, nước xuống... ngọt bùi, đắng cay.
Mồ hôi đổ xuống đất này
Cho cây kết trái bõ ngày gian lao.
Than ôi! Đất thấp, trời cao
Tiếc công, tiếc của... biết bao tháng ngày.
Vũ khí tự tạo nổ bay
Đó là tiếng nói dân cày vùng lên.
Đấu tranh chống bọn cường quyền
Tức nước bờ phải vỡ liền mà thôi.
Đơn từ gửi đã nhiều rồi
Khác nào gió thổi giữa nơi cát đằng.
Đắng cay ngậm cỏ, kết vành
Cũng đành nhắm mắt, nghiến răng với đời.
Thà rằng chết mất thì thôi
Quyết không cam chịu thành người trắng tay.
Ai ngờ vạ gió, tai bay
Nước cờ gió đã đổi thay mất rồi.
Nhà kho mười tháng "tạm" ngồi
Cửa nhà bị phá, đầm thời bỏ hoang.
Vợ con như vịt vỡ đàn
Đón xuân một túp lều tàn che thân.
Cũng là cái kiếp nông dân
Cả đời chân đất đầu trần khổ thay.
Bời không chịu cảnh đắng cay
Cứ ôm chặt lấy đất này làm chi?
Giá như Vươn chịu nhịn đi
Mồi ngon phải để "con kỳ" sẻ chia.
Cứng đầu giờ được cái chi?
"Miệng quan trôn trẻ" lấy gì chứng minh?
Ông Khanh thân có một mình,
Chấp hành, chấp tỏi, nghĩa tình để đâu?
Khi vui thì vỗ tay vào
Đến khi gặp chuyện hỏi nào thấy đâu?
Đúng, sai đổ vấy cho nhau
Đồng chí, đồng chuột - hiểm sâu dạ người.
Chuyện xưa ta đã đọc rồi
"Tắt đèn" chị Dậu đạp trời đứng lên.
Đấu tranh chống bọn cường quyền
Nêu gương cho khắp mọi miền làm theo.
"Bom ga" của nhóm dân nghèo
Hồi chuông báo động đã reo vang trời?
Đúng - sai... muôn sự mặcđời !!!!
Trần Tuấn Tiến gửi cho Phó nhòm tây bắc.
Nhận xét