5196. Đối thoại ở thôn Hoành
Điều gì
đang xảy ra bên trong Làng Đồng Tâm, Mỹ Đức?
vnexpress 19/4/2017
Nguyễn Quang Lập: Rất cảm phục Bảo Hà. Thời này quá hiếm những nhà báo như
chị. Đa phần chỉ lên fb chém gió là giỏi, có các vàng họ cũng chẳng dám có một
chuyến đi như chị. Cho dù bài báo chỉ là những ấn tượng và cảm xúc, người ta
cũng hiểu thông điệp chị gửi gắm. Những gì dù có viết ra cũng không được đăng
thì hãy giữ lấy Bảo Hà nhé.
Kỳ Duyên: Đọc bài này của nhà báo Bảo Hà, như một trang văn học đâu
đó của thời con người chả ai còn biết tin ai, thấy buồn thương vô hạn cho người
dân Đồng Tâm. Họ Đồng Tâm nhưng họ cũng luôn là tầng lớp người thiệt đơn thiệt
kép nhất trong XH này, trong đất nước nông nghiệp và tư duy, tầm nhìn… tiểu
nông này!
Trần Vũ Hải: "Đối thoại" là tiêu đề khá đắt, khi nói về vụ
Đồng Tâm, Mỹ Đức. Nữ phóng viên kể lại câu chuyện mình bị dân Đồng Tâm "
bắt giữ" thế nào và "được đối thoại" để hiểu nỗi lòng của họ ra
sao. Tất nhiên, dân Đồng Tâm cần "đối thoại" với ai, mọi người đều
hiểu!
Huy Đức: Chỉ
biết nói cám ơn chị và VNExpress:
PNTB: Đọc
bài này rơi nước mắt.
3 tiếng mất liên lạc với toà soạn khi về Mỹ Đức khiến nhiều người lo lắng,
chuyện gì đã xảy ra với tôi.
Đối thoại ở thôn Hoành
![]() |
Bảo Hà, nhà báo vnexpress |
Cho tới sáng 16/4, mọi cánh cửa thông tin về xã Mỹ Đức chỉ le lói một vài tia
yếu ớt. Câu chuyện mà ai cũng có thể truyền tai nhau là chiều 15/4, một đoàn
cảnh sát gồm cả cơ động, công an, cán bộ huyện đã xảy ra xô xát với hàng ngàn
người dân, sau hoạt động bắt người theo quyết định khởi tố đã có từ trước đó
hơn một tháng. Hàng chục cảnh sát, công an, cán bộ huyện đã bị dân giữ lại tại
nhà văn hoá thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức.
Tôi và một phóng viên nam lên đường tới Mỹ Đức với một sự thôi
thúc phải tìm ra câu chuyện gì thực sự đang diễn ra.
Gần đến nơi, thấy từng nhóm người cả cảnh sát, cả người mặc
thường phục đứng lố nhố khắp trên con đường vào xã tôi đã run. Tôi chỉ là một
phụ nữ, tôi còn có con nhỏ. Tôi dừng lại một quán trà ven đường lân la đến nửa
ngày. Nhưng qua giờ trưa, tôi thấy mình không thể chịu nổi nữa. Tôi tự hỏi: Vì
sao đã đến tận nơi này rồi lại ngồi đây để trở về ngờ vực? Tôi có linh cảm có
một câu chuyện chẳng lành đằng sau những video chỉ thấy gào thét, chỉ thấy
những hừng hực căm phẫn từ đám đông bắt bớ kia? Và tôi đã không kìm được bước
chân của mình đến cổng làng, sau khi để lại toàn bộ giấy tờ, tư trang cho người
đồng nghiệp ở vòng ngoài, chỉ mang theo 2 thứ: ghi âm và điện thoại.
Nhưng khi vừa kịp thấy đám đông đứng đầu đường dẫn vào thôn
Hoành, vừa thoáng qua những thân gỗ to lù lù chắn ngang đường làng, tôi đã bị
nhiều bàn tay lôi lại. Tôi giật bắn người: hàng chục đôi mắt phụ nữ lọt ra từ
khuôn mặt bịt kín khẩu trang đang đổ dồn về mình. Những người đàn ông chạy ào
tới túm áo tôi.
Những câu hỏi như thét lên: “Mày là ai? Từ đâu đến? Đến đây làm
gì?”. Tôi không biết mở lời từ đâu, bởi không thể gào to như họ. Tôi run rẩy.
Mất một hai phút để tự trấn tĩnh, tôi nói mình là phóng viên.
Nhưng dân làng nói tôi phải có thẻ ngành. Toàn bộ giấy tờ tôi đã để bên ngoài
vì không thể đoán trước thái độ của những người dân ở đây với nhà báo như thế
nào. Không xuất trình được giấy tờ, tôi bị một người đàn ông và một phụ nữ áp
giải bằng xe máy vào sâu bên trong.
Họ chở tôi vào làng, len lỏi qua những chướng ngại vật đã dựng
lên. Dọc hai bên đường, từng tốp người già, trẻ, lớn bé đứng ngồi nhấp nhô. Khi
nhìn thấy người lạ mặt, họ bật dậy và lại tiếp tục những câu hỏi như gào lên:
“Nó là ai? Sao lại vào đây?”.
Người làng chở tôi đến trước một khu nhà văn hoá thôn Hoành: Nơi
đang giữ hàng chục người thực thi công vụ. Chúng tôi dừng lại trước cánh cổng
sắt đóng chặt nhiều lớp khoá. Trong khoảng sân lớn, có vài chục người: đàn ông
trung niên, thanh niên, phụ nữ... Người ngồi, người nằm ngủ, bên cạnh đều có
sẵn gậy nhỏ.
Thấy tôi, người dân bật dậy, đổ dồn những ánh nhìn cảnh giác
cùng tức giận. Có một người đàn bà mặt giận dữ nói nhất định phải khám người
tôi. Những người đàn ông bình tĩnh cũng không khuyên nổi bà. Bà dẫn tôi vào một
căn phòng nhỏ, bắt cởi quần áo. Tôi run lên. Đời tôi chưa từng nghĩ có một lúc
mình sẽ nhận sự xúc phạm lớn đến vậy.
Thấy chiếc khuy quần, người đàn bà cũng nghi ngờ đó là một thiết
bị ghi âm, ghi hình nguỵ trang nào đó. Người đàn bà vừa khám vừa hét lên những
câu chuyện không đầu không cuối. Hóa ra bà là người thân của một trong 4 người
Đồng Tâm vừa bị bắt giữ. Mọi sự tức giận, sợ hãi trong tôi bỗng tan biến. Trên
gương mặt khắc khổ, giận dữ của người đàn bà hiện lên sự hoang mang, sợ hãi.
Tôi hợp tác để bà khám bất kỳ gì bà muốn và hỏi chuyện. Bà ứa nước mắt kể rằng
đời mình chưa bao giờ phải chứng kiến cảnh bắt người như hôm qua. Người phụ nữ
ấy không chịu đựng nổi.
Tôi chợt nhận ra, họ cũng là người nông dân giống như bố mẹ
mình, ẩn sau những câu nói ác khẩu là sự hiền lành, đôn hậu, và thậm chí là yếu
đuối. Tôi bình tĩnh trò chuyện cùng bà.
Nhưng cuộc nói chuyện liên tục bị ngắt quãng. Những người xung quanh
chen vào, tiếp tục đòi khám người lần nữa, bắt tôi mở khóa điện thoại để lục
soát, cáo buộc tôi là “người được cài vào thôn”. Nhưng bà gạt họ đi, và cứ thế
kể. Người ta mắng bà: “Cô có biết đây là ai không mà cô kể?”. Bà mặc kệ.
Người phụ nữ ấy có một khát khao được nói, và những gì bà cần,
là một sự lắng nghe.
Sau một hồi, những người xung quanh không để bà nói tiếp nữa. Họ
quyết định đuổi tôi ra khỏi xã, tịch thu ghi âm và điện thoại. “Nếu các bác
không nói với cháu, thì vĩnh viễn không có ai biết chuyện gì đã xảy ra ở đây” -
tôi cố gắng thuyết phục. Có một lúc, tôi thậm chí đã nghĩ đến việc sẽ ở lại đây
đêm nay: họ sẽ giam tôi, nhưng như thế cũng không sao, tôi sẽ biết được thêm
nhiều điều. Tôi không còn thấy sợ người dân nữa. Chỉ có một vấn đề, là họ không
đồng ý để tôi gọi một cuộc điện thoại về nhà cho gia đình yên tâm.
Rồi một ai đó để ngỏ khả năng, rằng nếu tôi là phóng viên đàng
hoàng của một cơ quan báo chí tử tế, thôn Hoành sẽ chào đón tôi quay lại. Vài
thanh niên áp giải tôi ra ngoài thôn. Tôi lấy giấy tờ và xin quay lại.
Lại đi qua những đoạn đường đầy ắp người, nhưng chào đón tôi lúc
này là những ánh mắt đã dịu lại. Thấy tôi quay lại, hết phụ nữ, lại đến đàn ông
đều muốn kể chuyện. Có người vì xúc động mà nói đứt quãng không thành câu. Họ
đã chấp nhận nói chuyện điện thoại với toà soạn và cam kết: đảm bảo an toàn
tuyệt đối để tôi trở về.
Câu chuyện tôi lắng nghe sau đó không như những gì bên ngoài
đang run sợ. Họ khẳng định không tưới xăng lên người cảnh sát. Họ còn cử riêng
một gia đình hàng ngày nấu cơm cho các cán bộ ăn, dẫn cán bộ đi vệ sinh, tắm
rửa.
Họ còn muốn kể câu chuyện nhiều hơn như thế với tôi, nhưng trời
sắp tối, họ muốn đưa tôi ra về để được an toàn. Tôi hiểu vẫn còn có những người
cực đoan không thấy thoải mái với một người lạ trong thôn vào lúc này.
Tôi đã bắt đầu hành trình trong thôn Hoành bằng sự sợ hãi đến
cứng người, nhưng ra về với tâm trạng bình yên. Đưa tôi ra khỏi thôn, những
người đàn ông, phụ nữ bỏ gậy xuống, rời đi những ánh mắt giận dữ, họ lại trở về
với sự đôn hậu của những người dân quê. Sau những đống sỏi đá ngồn ngang đổ
xuống làm chướng ngại vật là những biểu ngữ: "Không chống chính
quyền".
Nếu hôm ấy, tôi đi thẳng về Hà Nội sau khi được thả ra, tôi sẽ
vĩnh viễn chỉ nhìn thấy một nửa bức tranh. Và đó là nửa tối ám, đầy những ánh
mắt long lên vì giận dữ, đầy cảm xúc tiêu cực. Nhưng tôi đã quay lại, và chủ
động đối thoại, để may mắn được nhìn thấy sự hồn hậu và nỗi khát khao được bày
tỏ trong chính những gương mặt ấy.
Khoảng cách giữa một con người đầy hằn học cầm gậy gỗ, với một
con người chất phác của nông thôn, dường như chỉ là một cuộc trò chuyện cầu
thị. Nhiều người trong số họ chỉ có nhu cầu được lắng nghe.
Một cuộc đối thoại thực sự công khai đang được chờ đợi.
Bảo Hà
(Vnexpress)
Nhận xét