569.Những hệ lụy bi hài của “hòm công đức”
TT - Tiền của những người tín tâm thông
qua các loại “hòm công đức”, “nén nhang, giọt dầu” chảy về di tích dưới các
hình thức khác nhau. Và chuyện bi hài quanh hòm công đức có lẽ chung quy tổng
kết lại chỉ cần cái tứ trong câu Kiều: “Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền”.
Bỗng dưng có tiền
![]() |
Ảnh Phó nhòm |
Tiền nhiều nên mới có chuyện người của ban quản lý di tích
dùng ôtô chở tiền lẻ đi đếm, mới có chuyện nội bộ ban quản lý tố cáo nhau đấu
thầu quản lý di tích, rồi lại chuyện kẻ cướp bịt mặt khống chế sư nữ cướp đi
hòm công đức bao nhiêu là tiền của. Có nhà chùa loan báo mất trộm vài tỉ đồng,
dân chúng căm đạo tặc nhiều bao nhiêu thì cũng choáng với cái sự giàu tú hụ của
két sắt đền chùa bấy nhiêu!
Hậu quả của các hòm công đức ngất ngưởng tiền có thể thấy
rõ. Nạn rải tiền lẻ trong di tích khiến cả Ngân hàng Nhà nước và Bộ Tài chính
kêu trời, kho bạc địa phương cũng ngán ngại. Vì tiền nên có những “gia đình tu
hành” (con sâu bỏ rầu nồi canh thôi) rủ nhau kinh doanh đủ thứ quanh các di
tích lớn: trụ trì chùa, nấu nướng cỗ bàn, mở tiệc, trông giữ xe, thậm chí có
nhà sư đi xe Mercedes trị giá dăm tỉ đồng, trực tiếp lái xe sang tận Lào mua gỗ
về “làm mới ngôi chùa cổ”. Rồi ôtô của “đệ tử” đem “quân” đi mở tiệc, đặt cỗ,
kinh doanh các dịch vụ khắp các di tích mà nhà sư này trụ trì. Vì đồng tiền và
cách hành xử của người bỗng dưng có tiền nào đó nên mới gây ra bi kịch đó.
Tiền công đức trong hòm đã dăm bảy tỉ đồng một năm, tiền
“cúng dường” của những người tín tâm còn lớn hơn nữa. Chính quyền nhiều địa
phương bức xúc: di tích quê mình, nghìn năm lịch sử cha ông để lại, tiền công
đức để chăm sóc di tích, tôn kính các vị thần linh, thánh, phật, thành hoàng.
Vậy mà xã, thôn không được “dây dưa” gì đến hòm công đức. Nhà sư giữ tất, sử
dụng tất.
Tiền công đức vì sao lại có tội với di tích?
![]() |
Ảnh Phó nhòm |
Một vấn đề đau lòng nữa là tiền công đức đã tham gia phá di
tích ở rất nhiều vụ việc. Chúng tôi đã đi nhiều ngôi chùa, đền nổi tiếng ở
Thuận Thành, Bắc Ninh, người quản lý hòm công đức nói thẳng: “Các bác ủng hộ
tiền công đức đi, cố tí nhé, để sắp tới chúng tôi lại sơn toàn bộ hệ thống
tượng cho... mới. Để thánh phù hộ chúng ta. Đền này là đền Nam giao học tổ
Sỹ Nhiếp mà”. Và sự thật là chùa, đền ở nơi này, các cụ cứ thích thì mua sơn
Nhật về sơn lại cho bóng bẩy, cho đỏ xanh tím vàng thật đẹp.
Vụ việc tàn phá di tích nóng nhất năm 2012 vừa rồi có lẽ là
vụ đập tan nhà tổ và gác trống của chùa Trăm Gian (Chương Mỹ, Hà Nội), sự kiện
buồn khiến nhiều cán bộ của Hà Nội và huyện, xã phải chịu án kỷ luật, cảnh cáo,
kiểm điểm, cắt thi đua. Nhưng liệu có ai đặt vấn đề nguyên nhân do đâu? Do
buông lỏng quản lý. Buông lỏng quản lý cái gì mà gây hậu quả lớn thế? Xin thưa,
trăm thứ tội do hòm công đức, tiền công đức đã được sử dụng sai. Tiền nhiều,
nhà chùa sang tận Lào áp tải gỗ quý, gỗ lớn về dựng chùa. Dự án của Hà Nội
trùng tu tôn tạo chùa Trăm Gian đã hòm hòm, nhưng chưa có kinh phí rót về lẽ ra
phải chờ đợi, chờ đợi thì chùa cũng vẫn vững chãi lắm. Thế nhưng vì thiếu hiểu
biết hoặc lý do “không tiện nói ra nào đó”, lại sẵn tiền trong tay cần “giải
ngân” người ta làm ào một cái, tai họa ập đến, vẻ đẹp của di tích như bát nước
đầy đã đổ đi, như một tình yêu đã mất. Tiền và sự thiếu hiểu biết, cả hai mới
đủ để làm tai họa lớn!
Nhiều người đã chia sẻ với ý kiến của một đại biểu tỉnh
Ninh Bình phát biểu trong hội thảo “Tăng cường thực hiện nếp sống văn minh
tại các cơ sở tôn giáo, tín ngưỡng” (tổ chức ở Hà Nội) ngày 12-4 vừa qua:
“Nếu 10 năm trước có người tu hành đi xe Dream thì bây giờ đi xe Hummer, xe
xịn nhiều chấm. Người dân nhìn vào sẽ thế nào?”. Thông tin về việc sư có công
ty, sư lái xe Hummer như đại biểu Ninh Bình nói là rất nhiều. Chùa làng ở
Đường Lâm là di tích quốc gia, tiền tỉ du khách mang vào là để cho cõi Phật,
cho di tích. Toàn bộ việc trùng tu tôn tạo di tích (nếu có) là do bộ duyệt,
cơ quan hữu trách thực thi, thử hỏi tiền công đức có phục vụ gì cho di tích
và du khách không? Ngày xưa ở làng, chùa làng có ruộng chùa, các vị sư, các
sãi cấy hái, lấy hoa lợi đó để sống và thanh bạch tu hành. Nay thì mọi chuyện
đã khác. Đến mức chính quyền cơ sở phải nhiều lần đề nghị dùng tiền công đức
đó vào việc công ích, hoặc làm sao cho minh bạch và đỡ vô lý!
|
TRẦN DIỆU DIỆU/TT
(còn tiếp)
Nhận xét