Bệnh giả dối trong Giáo dục- Đào tạo
Thứ Năm, ngày 8/11/2012 - 8:00 (GMT+7)
- Kể tên những thứ giả dối trong giáo dục thì rất nhiều.
Thầy giáo đổi tình, đổi tiền lấy điểm, tiếp tay cho việc chạy trường, chạy lớp,
chạy bằng giả, chạy chức vụ, học hàm, học vị. Học sinh, sinh viên học hành đối
phó, gian lận, đạo luận án, đạo nghiên cứu khoa học. Nhà quản lý lập dự án gian
dối để kiếm tiền, báo cáo thành tích không trung thực để xếp hạng cao trong thi
đua, gian lận trong sử dụng tài chính. Cả xã hội có vô số học sinh giỏi, toàn
người học đại học, nhiều tiến sĩ, thạc sĩ nhưng một bộ phận lớn trong đó trình
độ lại thấp kém, không đáp ứng được yêu cầu nhân lực. Những thứ giả dối này là
biểu hiện cụ thể của sự khuyết tật trong hệ thống giáo dục.

Giả dối: khuyết tật của nền giáo dục
TT - Tham gia diễn đàn Nói không với giả dối,
Tuổi Trẻ phỏng vấn GS Hoàng Tụy và nhà thơ Võ Quê.
Bàn về căn bệnh giả dối trong giáo dục - đào tạo, GS Hoàng
Tụy nói:
![]() |
GS Hoàng Tụy Ảnh Việt Dũng |
"Một nền giáo dục lành mạnh trước hết hãy khoan dạy
những cái cao siêu, mà nên tập trung dạy học sinh sống lương thiện và trung
thực"
GS HOÀNG TỤY
|
* Có ý kiến cho rằng giả dối trong giáo dục chỉ
nhiều lên và trở nên trầm trọng trong thời gian gần đây. Giáo sư nghĩ thế nào
về nhận định này?
- Đúng là giả dối bắt đầu nhiều từ khoảng 20 năm trở lại
đây. Nếu trước đây, bối cảnh lịch sử thời chiến khiến chúng ta phải chấp nhận
một số bất cập để vì mục đích lớn lao hơn là giành độc lập, thống nhất đất nước
thì ở thời hiện tại, những bất cập ấy lớn dần lên, trầm trọng hơn gây cản trở
cho sự phát triển của nền giáo dục cũng như sự phát triển của xã hội.
* Ngành giáo dục trong thời gian qua đặt ra không ít mục tiêu từ
tầm vĩ mô và vi mô. Liệu đây có phải vì chạy theo mục tiêu mà dẫn đến giả dối?
- Tôi cứ ví nền giáo dục là một cỗ xe đi trên đường trường.
Nếu người ta đặt một cái đích quá xa, vượt khỏi tầm nhìn của cỗ xe đó thì cũng
coi như chả có đích nào cả. Mục tiêu giáo dục cũng thế, muốn làm được thì phải
có những đích đến phù hợp với điều kiện, phải có tính khả thi. Còn nếu cứ đặt
những cái đích thật hoành tráng nhưng không làm được, đó là giả dối, là gốc rễ
để tạo ra nhiều sự giả dối khác. Từ chuyện phổ cập giáo dục, xóa phòng học tạm,
xây trường chuẩn quốc gia, tăng tỉ lệ học sinh khá giỏi, tăng tỉ lệ đỗ tốt
nghiệp THPT đến những mục tiêu lớn hơn đều được coi là tốt. Nhưng không tính
đến thực tế, không tính đến việc thực hiện thế nào, không tính đến giải pháp
đảm bảo chất lượng nên đã tạo ra sự giả dối trong đầu tư cho giáo dục, trong
dạy học, thi cử.
* Chủ trương mở ra nhiều trường đại học để đạt tỉ lệ số sinh viên/vạn
dân ngang bằng khu vực và thế giới khiến nhiều trường đại học sinh non và chết
yểu, chất lượng thấp kém. Ông bình luận gì về chuyện này?
- Nó cũng là một biểu hiện giả dối. Giả dụ như giả dối trong
tuyển sinh, trong cam kết chất lượng, trong việc liên kết đào tạo giữa trường
công với trường tư, trong việc đào tạo các hình thức phi chính quy cốt chỉ để
thu hút người học mà không màng đến chất lượng. Gần đây người ta còn có định
hướng mỗi tỉnh thành có một trường đại học. Để trường được thành lập, người ta
phải nói dối về điều kiện đảm bảo chất lượng, chủ trương xã hội hóa.
* Trong giáo dục, những chính sách nào mà giáo sư cho rằng gây
nhiều bức xúc vì sự giả dối?
- Đó là chính sách đối với nhà giáo. Cứ nói “Giáo dục là
quốc sách hàng đầu” và nhà giáo là nghề cao quý, được tôn vinh nhưng thử xem
lương của nhà giáo thế nào? Lương nhà giáo mới ra trường cộng thêm phụ cấp vẫn
không bằng lương những người lao động bình thường ở một số doanh nghiệp. Lương
nhà giáo thấp không phải vì đất nước quá nghèo, mà do chính sách bất hợp lý.
Chuyện này tôi đã nói từ 15-20 năm nay, nhưng không thay đổi.
Nhà giáo không sống được bằng lương Nhà nước thì họ phải tự
cứu mình. Có người vật lộn với cuộc mưu sinh nhưng vẫn giữ được sự chừng mực,
nhưng có người không thế. Từ đây đẻ ra nhiều tiêu cực như dạy thêm, học thêm
tràn lan. Muốn học sinh phải học thêm, nhiều thầy cô đã không dạy hết mình ở
giờ chính khóa. Rồi thì thỏa hiệp với việc chạy trường, chạy lớp. Những chuyện
này bản chất cũng là sự dối trá phổ biến ở nhiều cấp học, nhiều địa phương. Nhà
quản lý giáo dục vì lợi ích riêng cũng bịa ra nhiều hoạt động, nhiều việc không
cần thiết, không thực chất để rút tiền Nhà nước. Ở bậc đại học cũng không kém
gì phổ thông. Tình trạng đạo văn, chuyện mua điểm, mua bằng, tiêu cực trong nghiên
cứu khoa học đều xuất phát từ chính sách không thỏa đáng cho nhà giáo.
Đã có thời gian giáo viên cả nước háo hức với lời hứa “năm
2010 nhà giáo sẽ sống được bằng lương”, nhưng hai năm trôi qua rồi lương nhà
giáo may ra nuôi sống gia đình họ được một tuần. Điều này khiến nhà giáo mất
dần niềm tin, tâm huyết.
* Những tiêu cực nói chung và sự giả dối nói riêng trong nhà
trường cũng có phần tác động từ xã hội...
- Đúng là như thế. Một xã hội nhìn có quá nhiều sự giả dối,
tiêu cực thì dĩ nhiên nó ảnh hưởng đến thầy cô giáo, học sinh. Bởi thế, hành vi
giả dối của thầy, của trò không hoàn toàn là trách nhiệm của ngành GD-ĐT. Giả
dối có sự tác động lẫn nhau ở nhiều lĩnh vực đời sống.
* Trong bối cảnh hiện tại, theo giáo sư, ngành GD-ĐT nên làm gì
trước mắt để khắc phục căn bệnh giả dối?
- Theo tôi, cần có một cuộc vận động lớn nêu cao tính trung
thực trong toàn ngành giáo dục: sửa đổi ngay những quy định chính sách có thể
khuyến khích hay dung túng giả dối như thi đua, báo cáo thành tích, những quy
định tài chính còn nhiều sơ hở...
Nhưng quan trọng hơn cả là sửa ngay chế độ lương và phụ cấp
cho nhà giáo các cấp, để nhà giáo thật sự sống được tử tế bằng đồng lương.
VĨNH HÀ - NGỌC HÀ thực hiện

Nhận xét